Lâm Kiệt nhập môn mười năm vẫn luôn là đệ tử không được chú ý nhất trong các môn hạ. Cho nên, nơi cậu sinh sống đương nhiên cũng như vậy, quanh năm khó có thể nhìn thấy các sư huynh sư muội ra vào, không ai quản cậu, cũng không ai quấy rầy cậu.
Hoàn cảnh như vậy đặt vào ngày thường có thể sẽ có một chút tịch mịch, nhưng đặt trong tình hình trước mắt, lại là không thể tốt hơn.
Dựa theo những gì chưởng môn Hằng Thiên nói, Bạch Kha phải dùng linh đan mà hắn ta phái người đưa tới mỗi ngày, nếu không hậu quả dường như không thể tưởng tượng được—-
Nghe giọng điệu của chưởng môn kia, Bạch Kha cũng không phải là người đầu tiên bị dùng làm lò thuốc hình người, ở trước y, bọn họ hiển nhiên còn tìm được những người khác, yêu cầu hoang đường có khả năng chính là "Sinh thần bát tự năm âm ngày âm tháng âm giờ âm", chỉ là những người đó không biết vì lý do gì mà không phù hợp tiêu chuẩn, tất cả họ đều tự bạo mà chết trong vòng chưa đầy một ngày khi bắt đầu bị gieo loại dược kia.
Đây chính là kết quả khiến người ta sợ hãi.
Bạch Kha không hiểu sao nghĩ đến những cuộc tấn công khủng bố ngày thường được nghe "tự sát", trên người cột bom, sau đó tự làm chính mình tan tành kéo theo những người bị ảnh hưởng vô tội chôn cùng.
Những người đó tự sát đó xứng đáng bị nổ tung, nhưng Bạch Kha thật sự là tai bay vạ gió.
Y tự hỏi mười tám qua chuyện tốt làm được cũng không tính là nhiều, nhưng chuyện trái với lương tâm cũng tuyệt đối chưa từng làm, như thế nào không biết tại sao xui xẻo lại đến phiên y, đột nhiên như vậy, không khỏi hoang mang.
Cho dù lá gan có lớn, tâm lạnh lẽo cứng rắn đến đâu, cũng sẽ bị loại chuyện "Chết không toàn thây" dọa một hồi, huống chi Bạch Kha chỉ vừa mới thành niên.
Mặc dù trông y vẫn như cũ bộ dáng vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng có chút thấp thỏng, bởi vì y vô cùng nhớ rõ những điều mà chưởng môn Hằng Thiên cùng Hồng Hiền nói một câu: "Sống hay chết còn tùy vào vận mệnh chính mình của thiếu niên kia...."
Nói cách khác, linh đan là thứ phụ trợ đầu tiên không thể thiếu, nhưng có linh đan không có nghĩa là y an toàn, y vẫn có khả năng như cũ tùy thời điểm tự bạo chết, đây là điều mà Hằng Thiên Môn không thể kiểm soát được.
Không hiểu tại sao, Bạch Kha vốn luôn không thích dựa dẫm vào người khác, tính tình có chút cứng rắn hơi xấu tính như Bạch Kha theo bảo năng nghiêng đầu nhìn về phía Hoắc Quân Tiêu.
Mặc dù Bạch Kha nhắm hai mắt, nhưng Hoắc Quân Tiêu giống lần đầu tiên như cũ hiểu được ý tứ nghiêng đầu của y, lập tức dùng lòng bàn tay to lớn nắm lấy những ngón tay đang vô thức co lại thành nắm đấm của Bạch Kha, sau đó nhéo một chút, tựa hồ như không tiếng động an ủi.
Nói đến cũng kỳ quái, bị lòng bàn tay khô ráo ấm áp nhéo, Bạch Kha lại có thể thực sự bình tĩnh trở lại.
Đại khái khí độ ổn trọng, cùng thực lực mà Hoắc Quân Tiêu biểu hiện ra ngoài từ tối hôm qua cho tới hôm nay đều cảm thấy đáng tin cậy, trong lòng y nảy ra một suy nghĩ đột ngột và có chút lỗ mãng: Nếu thật sự tới thời điểm tự bạo chết, người này nhất định sẽ có biện pháp ngăn cản....
Loại tin tưởng này trên thực tế không hề có căn cứ nào, bởi vì chính bản thân Hoắc Quân Tiêu thể hiện quá nhiều như vậy, nhưng Bạch Kha mang theo loại không hề có căn cứ này chậm rãi lấy lại an tâm, một lần nữa không phục bình tĩnh. Khi đi theo Lâm Kiệt đến viện của cậu ta, y thậm chí còn có tâm tình tán thưởng cảnh sắc có chút thanh tịnh của viện này.
Hằng Thiên Môn tuyệt đối không phải cái môn phái nghèo kiết hủ lậu, mặc dù cho loại co đầu rút cổ này ở nơi xó xỉnh hẻo lánh nhìn cũng thật sự không tồi.
Trong một cái viện có ba gian phòng, Lâm Kiệt ở một gian, còn có hai gian trống không, lúc này dùng để xếp ba người cũng không thành vấn đề.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Hoắc Quân Tiêu đi theo bên cạnh Bạch Kha, nhìn một rào trúc nhỏ thấp bé bao bọc quanh mảnh sân, biểu tình chợt lóe qua một tia hoài niệm. Có điều rất nhanh, Hoắc Quân Tiêu đánh giá toàn bộ cái sân, gật gật đầu, nói: "Nơi này không tồi, thanh tịnh không người quấy rầy, thuận tiện cho chúng ta làm việc."
"Làm việc?" Bạch Kha lặp lại một lần.
Hoắc Quân Tiêu: "Vừa rồi các ngươi có nghe thời điểm hai người kia nhắc tới Thất Tinh Đan, có chú ý đến cách hắn nói không?"
Bạch Kha: "Anh có ý gì?"
"Hắn nói viên dưỡng thứ nhất luyện ra trước không đưa tới Vọng Thiên Nhai." Hoắc Quân Tiêu cau mày khi nói đến dược dưỡng, biểu tình âm trầm mang theo sự tức giận đè nén, "Ngay sau đó hắn lại nói, chờ ra hai viên dưỡng, sẽ muốn tìm người thử thuốc, cuối cùng sẽ gửi viên thứ ba cho người kia đưa đi."
Bạch Kha gật đầu: "Ừm, nhớ rõ."
"Điều đó có nghĩa là cái gọi là Thất Tinh Đan, không phải một lần là xong, mà là được hình thành từ một viên một."
"Cho nên?" Lâm Kiệt ở một bên lắng nghe có chút không nghĩ ra.
Bạch Kha đột nhiên hiểu ra lời nói của Hoắc Quân Tiêu: "Ý của anh là, chỉ khi nào một viên Thất Tinh Đan luyện ra bọn họ với thu hoạch được, sau đó mới có thể luyện viên tiếp theo?"
"Đúng là như thế." Hoắc Quân Tiêu gật đầu nói tiếp: "Nếu thật sự là như thế, thì trong mấy ngày nối tiếp giữa hai viên Thất Tinh Đan kia, đó là thời cơ để tận dụng."
Những người khác vừa nghe, đều hiểu rõ đạo lý này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!