Chương 14: Hằng Thiên (2)

Mặc kệ đồ đệ hời rơi từ trên trời rơi xuống rốt cuộc có lai lịch như nào, việc hắn mạnh hơn so với người đứng đầu Hằng Thiên Môn là điều chắc chắn. Cho nên, với tình hình có chống lưng của Hoắc Quân Tiêu, Bạch Kha đối với chưởng môn có vẻ oai phong trước mặt cũng không e ngại.

Hơn nữa, đối với phương diện tu đạo y biết rất ít, không giống như Hồng Hiền và Lâm Kiệt ở trong ngọn núi này, y không có bất kì cấp bậc về gì tu vi, cũng không có cảm giác trực quan nào về sự áp chế tu vi.

Vì thế, thời điểm có hai người căng thẳng bên cạnh, Bạch Kha như cũ vẫn thẳng vai lưng, sinh ra một cỗ khí thế của người có phong cốt*.

*Phong cốt: cốt cách khí khái,

Chưởng môn kia nâng mí mắt lên liếc nhìn Bạch Kha một cái, đánh giá một phen từ trên xuống dưới, sau đó chuyển ánh mắt sang người Hồng Hiền. nói: "Sư đệ, đây là môn đồ mà đệ tử ngươi chiêu mộ?"

"Đúng vậy." Hồng Hiền làm cái lễ, sau đó bắt đầu mở to mắt nói dối: "Chưởng môn sư huynh ngươi cũng có thể nhìn thấy đứa nhỏ này có căn cốt cực tốt, tư chất không tồi, là một hạt giống tốt, đáng tiếc duy nhất là chỉ hơi lớn tuổi một chút."

Bạch Kha biết trong lời nói quanh co của ông ta đa phần là nói nhảm, trong lòng ha ha một tiếng: Tôi lớn tuổi, thì chẳng phải các ông sớm nên bị chôn.

"Ồ." Chưởng môn nghe xong Hồng Hiền nói, hai mắt khép hờ, như thể đang thật sự cân nhắc có nên thu hay không thu Bạch Kha làm môn đồ không.

Thật là một trò diễn hay.

Bạch Kha nghĩ rằng những người này không đi đóng phim quả thực là lãng phí tài năng, theo cách nói của những người đó— còn kèm theo những hiệu ứng đặc biệt có một không hai.

Chưởng môn suy tư trong chốc lát, sau đó nâng bước đi đến trước mặt Bạch Kha, nói: "Mắt mù?"

Giọng nói của hắn ta cũng đặc biệt, rất dày và nặng giọng mũi, cùng với diện mạo bên ngoài có chút không phù hợp.

Bạch Kha chỉ cảm thấy người này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều lộ ra một cảm giác không thoải mái, tự nhiên.

Sau khi lựa ra hai khuyết điểm lớn của Bạch Kha là mù và lớn tuổi, chưởng môn mười phần tự nhiên đi vài bước chung quanh Bạch Kha, nhìn qua nhìn lại đánh giá một lần nữa, tựa hồ đang tìm ra lý do để "Người đệ tử này đáng để tiếp nhận".

Chỉ là Bạch Kha, Lâm Kiệt và Hoắc Quân Tiêu mang theo Bạch Tử Húc ẩn thân đứng ở bên cạnh đều rõ ràng trong lòng, này bất quá chỉ đang thừa cơ nhìn nốt chu sa trên gáy của Bạch Kha sau đó mượn lý do thoái thác.

Chưởng môn tự nhận là đã bất động thanh sắc mà thấy được cái hắn ta muốn nhìn, vì thế lại quay trở về dưới pho tượng, quay lưng về phía mọi người ngẩng đầu nhìn pho tượng, hỏi Bạch Kha một câu: "Tại sao cậu lại muốn vào Hằng Thiên Môn của tôi."

Bởi vì môn hạ của ông có hai cái ăn no rỗi việc không sợ đệ tử của tôi mà đưa thứ gì đó vào cổ tôi.

Bạch Kha nghĩ vậy trong lòng, nhưng ngoài miệng nhàn nhạt nói: "Nghe nói tu luyện thỏa đáng có thể chữa khỏi đôi mắt của tôi."

Trưởng lão Hồng hiền một bên nhếch khóe miệng lên, cười có chút trào phúng, đại khái cảm thấy ánh mắt thiển cận của Bạch Kha quả nhiên là giống đám phàm phu tục tử theo đuổi.

Nhưng chưởng môn kia sau khi nghe xong thì trầm mặc một lúc lâu, sau đó quay đầu liếc nhìn Bạch Kha một cái, hướng Lâm Kiệt nói: "Cậu ta là do ngươi mang về, thời gian ngươi nhập môn cũng không ngắn, cho nên dẫn cậu ta đi tìm phòng trống ở gần sân ngươi an bài đi. Hết thảy các chương trình tu luyện cùng tiến độ học cũng theo ngươi sắp xếp. Chỉ là cậu ta nhập môn quá muộm, qua thời điểm tốt nhất, ta sẽ phân phó người mỗi ngày đi lấy linh đan phụ trợ.

Mặt khác, mỗi ngày vào tử ngọ, đưa cậu ta đến Tam Thanh Trì ngâm hai canh giờ, có thể trợ giúp cậu ta khôi phục mắt."

Lâm Kiệt:"..." Đột nhiên nhiều thêm tiểu đệ, cảm giác rất tuyệt vời! Tuyệt! Rất tuyệt!

Đáng tiếc điều này đều không phải sự thật.... QAQ

Chưởng môn phân phó xong những việc này, liền vẫy vẫy tay, ý bảo Lâm Kiệt có thể cút đi.

Lâm Kiệt nhận lệnh, mang theo Bạch Kha xoay người đi về hướng ngoài điện, đi được hai bước quay đầu lại nhìn Hồng Hiền trưởng lão.

Hồng Hiền vẻ mặt ghét bỏ: "Mau đi đi, vi sư còn có chuyện quan trọng muốn nói với chưởng môn."

Cho nên Bạch Kha và Lâm Kiệt đành nghe lời mà lăn ra khỏi điện, khi chuẩn bị lăn về bậc thềm phía đông, hai người đột nhiên bị đông cứng người, sau đó bọn họ cảm thấy có thứ gì lạnh lẽo như một dải lụa băng thấm ướt chụp xuống từ đầu đến chân, điều này khiến hai người đều kìm lòng không đặng giật mình một cái.

Giật mình xong rồi, Bạch Kha phát hiện thân hình luôn ẩn nấp của Hoắc Quân Tiêu và Bạch Tử Húc xuất hiện tùy tiện trước mắt mình.

"Sao—" Y vừa định hỏi chuyện này là như nào, liền thấy trên bậc thềm xuất hiện thêm một cái đầu đen cùng mái tóc được cột trên đầu, một tiểu đệ tử từ dưới chân núi nhặt mang lên đây, ôm mấy cuốn tranh chữ và quyển trục, vội vàng chạy qua trước mặt họ, nhưng đối với bọn họ lại giống như không thấy.

Cho nên đây là đem y cùng Lâm Kiệt cùng nhau ẩn thân?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!