Nghe ý tứ trong lời nói của sư phụ Lâm Kiệt lúc trước, dường như sau một giờ, không có bất kỳ dị trạng nào xảy ra, bọn họ mới thả lỏng. Mà trong một giờ ấy, tựa như là cực kỳ dễ dàng xuất hiện giai đoạn trạng thái nguy hiểm, giống như triệu chứng người bệnh gặp nguy kịch. Cho nên bọn họ đặc biệt khẩn trương với tình huống của Bạch Kha, Hoắc Quân Tiêu thậm chí còn chuẩn bị tốt một cái thủ quyết, nếu như Bạch Kha xuất hiện dị trạng lập tức dùng chú thuật bảo mệnh.
Nhưng kết quả là, một giờ sau, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi mười phút, lại không thấy bất kỳ phản ứng bất thường nào từ Bạch Kha.
"Trừ bỏ nơi này đau rát thì không có cảm giác gì khác." Bạch Kha cau mày, vươn tay sờ sờ nốt chu sa sau gáy của mình, kết quả lại bị Hoắc Quân Tiêu nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay đánh bật ra.
"Đừng sờ lung tung." Hoắc Quân Tiêu tiếp tục dùng ánh sáng nhạt không ngừng chảy ra từ các ngón tay giảm bớt cơn đau cho Bạch Kha.
Bạch Kha:"...." Nghe nói, đây dường như là cổ của y?
Bản thân y không phải là người dễ dàng tin tưởng và dựa dẫm vào người khác, nhưng lúc này, y lại có cảm giác tín nhiệm kỳ lạ đối với Hoắc Quân Tiêu. Không biết có phải vì tối qua Hoắc Quân Tiêu quỳ gối trước mặt y, ngẩng đầu nhìn lên gọi sư phụ với bộ dạng quá nghiêm túc và chân thành, hay bởi vì sự quan tâm và chăm sóc của hắn thoạt nhìn tự nhiên nhưng mang vẻ là chuyện đương nhiên, không cách nào từ chối, cự tuyệt, thế cho nên trong thời gian ngắn ngủi ở chung mà đã hình thành một loại thói quen.
Mặc dù đối với người khác hắn mạnh mẽ gấp trăm nghìn lần, hắn vẫn là tồn tại một tia lo lắng cùng sợ hãi theo bản năng, lại là lo lắng cho tính mạng người khác mà không phải chính hắn.
Tựa hồ từ lúc gặp Hoắc Quân Tiêu trong tiềm thức của y đã chắc chắn rằng người đàn ông cao lớn hắc y này tuyệt đối sẽ không làm tổn thương y.
Cho nên Bạch Kha nhất thời không nói lên lời, nhưng vẫn ngoan ngoãn rút tay về, tùy ý để đầu ngón tay của Hoắc Quân Tiêu đặt trên cổ, rót từng luồng khí mát lạnh vào da y từ vị trí nốt chu sa xuống, cùng nóng rực đau đớn hòa quyện. Chỉ là cảm giác như đang có người thổi một làn gió mát trên vết thương từng đợt một, mềm mại lại có chút ngứa ngáy.
Y chỉ có thể gắng gượng bản thân mới để được cái cổ bất động, biểu tình cũng cứng đờ.
Lâm Kiệt đang đứng trước mặt Bạch Kha bị vẻ mặt "Cậu thiếu nợ tôi tám trăm vạn." làm sửng sốt có chút không dám mở miệng, do dự nửa ngày, lại nhìn thời gian, mới căng thẳng nói: " Đã qua nửa giờ rồi, hình như cũng không phát sinh tình huống đặc biệt, cho nên, bây giờ chúng ta đi Hằng Thiên Môn?"
"Đi thôi." Bạch Kha gật đầu, liền cất bước dẫn đầu đi ra cửa. Một mặt y muốn nhìn xem mấy đại môn phái tu chân che giấu kiểu gì trong thành phố to lớn mà không bị phát hiện. Mặt khác, y cũng muốn cử động, nhân cơ hội kết thúc thuật pháp ở đầu ngón tay Hoắc Quân Tiêu. Dù sao thì cơn đau này vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được, không có tay của Hoắc Quân Tiêu cũng không đến mức khó chịu, ngược lại nếu cứ truyền khí như vậy ở sau gáy sẽ làm toàn thân người ta cứng đờ.
Ai ngờ Hoắc Quân Tiêu cao lớn chân dài, ung dung thong dong đi vào bước liền sóng vai cùng Bạch Kha, hắn còn tận lực thu liễm bước hân. Mà bàn tay của hắn, cũng tự nhiên trong tư thế đáp trên bả vai của Bạch Kha, phủ vào nốt chu sa bên trái sau gáy, một chút cũng chưa nhúc nhích.
Bạch Kha không còn cách nào khác đành phải chấp nhận số phận của mình: "..."
Tuy rằng chuyến này cũng không phải là đi du sơn ngoạn thủy đạp thanh tản bộ, thế nhưng Bạch Kha vẫn kéo theo Bạch Tử Húc điên điên khùng khùng. Chuyện xảy ra đêm qua vẫn còn khiến lòng y sợ hãi, quỷ mới biết có thể một ngày nào đó lại xuất hiện vài người bệnh tâm thầm tới nhà bọn họ để chặn người, để lại Bạch Tử Húc ở nhà một mình còn không bằng mang ông theo cùng làm người kéo chân.
Đối với vấn đề này, Hoắc Quân Tiêu cùng Lâm Kiệt đầu không có ý phản đối, hiển nhiên có suy nghĩ tương tự như Bạch Kha.
Ngược lại bản thân Bạch Tử húc lại không phối hợp.
Ông lắc lắc cánh tay bị Bạch Kha túm lấy hai lần, dùng loại khẩu khí "Đại nhân làm đại sự hùng hài tử không quấy rầy." nói: " Túm ta làm gì? Người đều đi hết ai giữ nhà, mấy người rắp tâm bất lương có cơ hội thừa nước đục thả câu lợi dụng thì không tốt."
Bạch Kha: "..." Quá tuyệt vời còn biết rắp tâm bất lương.
"Chính là vì không cho người ta có cơ hội thừa nước đục thả câu, cho nên với đi cùng bọn họ." Bạch Kha nhìn mảnh khảnh nhưng lực tay lớn đến bất ngờ, Bạch Tử Húc gào khóc nửa ngày cũng không thể thoát khỏi móng vuốt của Bạch Kha.
"Hừ! Không biết lớn nhỏ!" Thấy mềm y không hiểu, Bạch Tử Húc liền xụ mặt giáo huấn nói: "Cha của ngươi giữ nhà còn không yên tâm sao? Hả?! Chẳng qua chỉ là một căn phòng thôi, thậm chí là cả một ngôi nhà, hay cả một tiểu khu, hay cả thành phố Nghi này, muốn bảo vệ chẳng phải chỉ cần động động ngón tay là xong sao?"
Vẻ mặt Lâm Kiệt bội phục nhìn ông, trong lòng tự nhủ: Nhìn cử chỉ hành động của người này lúc trước, có điều gì không đúng lắm, quả nhiên là một người bị điên. Động động ngón tay là có thể bảo vệ một cái thành phố? Vị tôn thần phương nào mới dám dùng giọng điệu bâng quơ nhẹ nhàng như vậy, ít nhất là ở cấp độ trưởng lão của các môn phái lớn.... Thời buổi này người điên đều có văn hóa như vậy sao?
Cậu liếc mắt nhìn bả vai Bạch Kha đi phía trước đang bị giữ bởi Hoắc Quân Tiêu, trong lòng sinh ra một cảm giác đồng tình: Đôi mắt không thể nhìn thấy, còn có một lão cha bị điên.
Lâm Kiệt không có bóng dáng của một anh hùng, nhưng lại có một trái tim anh hùng, chỉ cảm thấy về sau bản thân mình thật sự thành công, nhất định phải giúp Bạch Kha một phen.... Mặc dù người này hành động như thường, nếu như không phải đôi mắt luôn nhắm, căn bản không thể nhìn ra đó là người mù. =_=
Bạch Kha mắt điếc tai ngơ trước lời nói dong dài của Bạch Tử Húc, trực tiếp kéo ông đi về phía cửa.
Bạch Tử Húc thì thầm càng lợi hại hơn: " Ây– ta nói ngươi
- cái đứa nhỏ này còn không tin đúng không? Cha của ngươi tiện tay ném một cái thất tinh mê...."
Hoắc Quân Tiêu đang ôm Bạch Kha đi về phía trước bỗng nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Tử Húc, nhíu mày, trong mắt hiện lên tia nghia hoặc cùng tìm tòi nghiên cứu, hắn dừng lại bước chân, dường như đang chờ Bạch Tử Húc rốt cuộc muốn nói cái gì.
Kết quả là Bạch Tử Húc hoàn toàn "kẹt cứng", trợn trắng mắt, " Mê" nửa ngày cũng không nghĩ ra "Mê" gì nữa, ngược lại còn làm mình nói lẫn lộn, biểu tình từ mắc kẹt ảo não dần dần biến thành mê mang, cuối cùng đứng phát ngốc tại chỗ.
"Làm sao vậy?" Bạch Kha vốn cho rằng đây là chuyện vớ vẩn do Bạch Tử Húc xem nhiều mấy quyển đạo thư tu tiên, nhưng nhìn biểu tình Hoắc Quân Tiêu xem ra không phải đơn giản như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!