Chương 1: Mắt mù (1)

Mùa hè ở thành phố Nghi dường như luôn đi cùng với những cơn mưa to, mỗi ngày một lần, hầu như không bao giờ bị gián đoạn. Mặt trời giây trước còn đang chói lọi thì giây tiếp theo mây đen đã cuồn cuộn kéo đến từ chân trời với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, sau đó là một vài tia chớp cùng tiếng sấm nổ vang trời, cơn mưa cứ như vậy mà ào ào trút xuống, nhấn chìm cả thành phố và một số ít người đang chạy trên đường.

Trong cơn mưa như trút nước, Bạch Kha cầm ô rẽ vào con hẻm nhỏ kẹp dài giữa hai bức tường ở cuối phố, đi dọc hai bên tường là những giọt nước rớt xuống đọng lại bên chân tường, đầu kia của ngõ nhỏ là một khu dân cư cũ nát.

Đây là khu đô thị lâu đời nhất ở thành phố Nghi, hầu hết đều là những toà nhà cũ từ hàng chục năm trước, bẩn thỉu và lộn xộn đan xen vào nhau, không hề có một thẩm mỹ nào cả giống như bị người vò nát thành một cục rồi ném bừa vào một góc Tây Nam của thành phố.

Nhiều năm qua, chính quyền thành phố Nghi không ít lần quy hoạch và xây dựng lại thành phố, nhưng không biết vì sao nơi này luôn bị lãng quên giống như cố tình quên đi vậy. Cho nên nhiều năm đã qua đi, nơi này vẫn như cũ, hình dạng như quỷ, tình trạng các vật liệu dừng lại ở trình độ chục năm trước, thứ duy nhất phát triển có lẽ chỉ là rêu trong con ngõ nhỏ ngày càng nhiều qua từng năm, ở trong những ngày mưa như vậy nó là sự tồn tại cực kỳ nguy hiểm. 

Một thanh niên quên mang ô, đội ba lô trên đỉnh đầu vội vàng chạy tới, vừa chạy vừa nhảy để tránh mấy vũng nước trên mặt đất, nhưng không biết vì do xui xẻo hay sao mà một chân lại dẫm phải một mảng rêu xanh, cả người lảo đảo đổ về phía trước, mắt thấy sắp đụng vào người Bạch Kha, nhưng Bạch Kha lại nghiêng người về bên phải, đồng thời còn thuận tay giữ lấy cánh tay của thiếu niên ngăn cho cậu không ngã nhào xuống đất.

" Đậu má! Bất cẩn một cái là trúng bẫy của phe địch! Đa tạ thiếu hiệp đã ra tay giúp đỡ!" Thiếu niên vỗ ngực thở hắt ra, lại ngẩng lên nhìn chiếc ô đang ở trên đầu mình, không để ý mà vỗ vai Bạch Kha, cảm thán: " Quả nhiên thế giới này vẫn có rất nhiều người tốt..."

Bạch Kha: "..."

Thậm chí mí mắt y cũng không nhấc lên, chỉ gật đầu nhẹ rồi cầm ô nhấc chân đi, cứ như vậy mà để lại người thanh niên đang ướt sũng đến quần lót còn lộ ra ở đằng sau dưới cơn mưa tầm tã.

Trong nháy mắt thiếu niên kia lại bị cơn mưa giội xuống ỉu xìu giống như một con gà héo, vừa vô tội vừa đáng thương.

" Anh không cho tôi đi nhờ một đoạn đường sao?" Thanh niên hồi phục tinh thần nhảy lên lắc lắc cái túi đang cầm, Bạch Kha vừa đi được một đoạn đường được một lúc thì quay đầu lại trong mưa, nghi hoặc hỏi: " Cả người cậu còn có chỗ nào còn khô ráo sao?"

Thanh niên: "..." Hình như là không có...

Cậu ủ rũ cúi đầu cầm cái túi đi được vài bước thì cảm thấy trong túi quần có thứ rung lên dữ dội thậm chí khiến cả chân cậu ta run lên hai lần, cậu dừng chân lại, móc từ trong túi một thứ giống như điện thoại rồi nhìn nó thì hơi sững sờ, lẩm bẩm một câu: " Không phải chứ, trùng hợp vậy sao? "

Người thanh niên cầm lấy món đồ kia xoay người lại, lại một lần nữa lắc lắc cái túi nhảy lên: " Thiếu hiệp, tôi thấy anh cốt cách thanh kỳ* có hứng thú đi cùng tôi hay không..."

*Cốt cách thanh kỳ: Đại khái là người có xương cốt đặc biệt có khả năng đạt được võ công cao cường. ( : Bản gốc như này tui cũng không biết dịch thế nào cho hợp lý, tra baidu nó giải nghĩa như vậy nè, ai có góp ý thì cmt nhe.)

"... Một chuyến... Ặc, chạy nhanh như vậy?" Thiếu niên gãi gãi đầu, thất vọng quay đầu lại, tiếp tục xoay người nhảy qua bảy tám vũng nước nữa, " Được rồi, trở về rồi nói sau đi... Ngay cả khuôn mặt của đối phương tôi còn chưa nhìn rõ, đậu má!"

Cùng lúc đó, Bạch Kha đã đi tới góc ngoặt sau cùng ở cuối con hẻm, lúc này y với thả chậm bước chân, đi vào tòa nhà cũ gần nhất.

Các bức tường của tòa nhà đã bị bong tróc, trên góc tường là những mạng nhện kết chằng chịt, thoạt nhìn u ám, rách nát, hoang tàn. Trên mặt đất lầu một còn có những đôi ủng đi mưa kiểu cũ vứt lộn xộn và một cái xô nhựa màu đỏ chứa đầy các vật dụng linh tinh mà cư dân ở đã ném ở đây vào năm nào cũng không rõ, những lớp bụi đã rơi xuống đất một tầng dầy.

Dường như Bạch Kha đã quen với điều này, y thậm chí còn không liếc mắt nhìn đống đồ hỗn tạp ấy, chỉ cầm ô lắc lắc cho các hạt mưa còn đọng lại rớt xuống. Có một chút im lặng.

Mặc dù tiếng kêu của thanh niên kia vừa rồi đã bị tiếng mưa ồn ào át đi, nhưng Bạch Kha trời sinh thính lực so với người bình thường nhạy cảm hơn rất nhiều, cho nên y vẫn nghe rõ ràng chẳng qua y lơ đi mà thôi.

Thứ nhất là cách nói chuyện của thiếu niên khiến y nhớ đến một người khác khiến y đau đầu và Bạch Kha không muốn phản ứng.

Thứ hai hắn sợ thanh niên kia lỗ mãng đuổi theo, sau đó bị dáng vẻ của y làm giật mình.

Bạch Kha sửa sang lại chiếc ô che mưa, sau đó ngẩng đầu. Vừa nãy, y vẫn luôn để nửa khuôn mặt trong bóng tối của ô cùng với tóc mái nên là người thiếu niên kia không thể thấy rõ khuôn mặt của y, lúc này mới hoàn toàn lộ ra.

Kỳ thực Bạch Kha lớn lên không xấu, ngược lại là lông mày thanh tú, rõ nét, sống mũi cao thẳng, gương mặt gầy gò, chung quy là một bộ dạng đẹp đẽ. Chỉ là làn da trắng bệch thiếu sức sống giống như có bệnh trạng, hơn nữa đôi môi nhợt nhạt luôn mím chặt, khiến cả người y tỏa ra khí chất hơi khó tiếp cận.

Tuy nhiên, đây không phải là trọng điểm của tướng mạo y, nguyên nhân chân chính là nằm ở đôi mắt y.

Trong tất cả những người biết Bạch Kha thì trong mắt bọn họ y hoàn toàn bị mù, mù trời, từ khi sinh ra y đã chưa bao giờ có một ngày ánh sáng.

Đôi mắt ẩn trong bóng tối của mái tóc nhìn không giống bình thường, chúng vẫn luôn được khép chặt, từ trước đến giờ hầu như không mở ra. Mà hai bên khóe mắt còn có một vết bớt màu đỏ sẫm mang hình dạng kỳ quái, trông rất giống máu tuôn chảy ra từ đôi mắt khi bị những giọt mưa rơi trên gương mặt rồi chảy xuống gò má.

Vết bớt quỷ dị như vậy, cùng với những quầng thâm xanh nhạt dưới mắt như thiếu ngủ quanh năm khiến cả người y như phủ lên một tầng cảm giác u ám, âm trầm,  quả thực giống như  một con thủy quỷ vừa bước ra khỏi cơn mưa.

Vị thủy quỷ thân hình mảnh khảnh này chuẩn bị bước lên lầu chợt nghe trên lầu vang lên tiếng đóng cửa "Bành—", tiếp theo là một loạt tiếng bước chân không hề nhẹ nhàng chút nào, " Bịch bịch bịch" một mạch đi xuống dưới, rất nhanh mà đi đến chỗ ngoặt cầu thang đối diện y.

"A—" người đàn ông đi xuống lầu hiển nhiên không nghĩ tới có người không tiếng động mà đứng im lặng dưới lầu, người đàn ông giật mình hít một khí lạnh rồi thở hổn hển, tiếng bước chân cũng dừng lại. Sau khi phản ứng được người nọ đứng dưới là ai, người đàn ông với vỗ ngực, cười khan hai tiếng, có chút ngượng ngùng nói: " Tiểu Kha, làm sao không lên tiếng, dọa chú một hồi."

Bạch Kha kêu " Chú Lý", giải thích nói: " Mới vừa đi vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!