Chương 7: (Vô Đề)

Mấy ngày qua, Huệ quý phi khá thoải mái.

Đương lúc mùa vải ở Lĩnh Nam, lệnh quan viên ở biên cương phía Nam dùng đá bảo quản, chuyển đến Triệu Kinh.

Huệ quý phi trước giờ luôn được Càn Ninh đế sủng ái nhất, vải được đưa đến hậu cung, thì một nửa đã thuộc về cung của nàng.

Huệ quý phi không thích ăn vải, nhất là thứ đó ăn nhiều sẽ nóng trong người, quả thật rất phiền.

Nhưng vải lại được đặt trong dĩa ngọc trên bàn, bày ở đó như vật trang trí làm nàng vui vẻ.

Đây là vải ư? Không, đây là sủng ái của Hoàng thượng, chất đầy trong cung.

Hơn nữa mấy ngày trước, nàng tìm được nhi tử của Vân quý nhân bị Hoàng hậu hại chết trở về cung, tiện thể nhắc lại chuyện xưa, ầm ĩ chuyện năm đó Hoàng hậu hại chết Vân quý nhân trước mặt Hoàng thượng.

Tuy Hoàng hậu đẩy hết mọi chuyện cho nô tài, giết hai ma ma mới dẹp yên chuyện này, nhưng ảnh hưởng không hề nhỏ, rạn nứt giữa Hoàng thượng và Hoàng hậu càng nhiều thêm.

Nghĩ đến đây, Huệ quý phi cảm thấy mọi chuyện suôn sẻ, những ngày qua thật sự vô cùng thoải mái.

Đúng lúc này, cung nữ đón Tứ hoàng tử Cảnh Khuông tan học dẫn Cảnh Khuông vượt qua ngưỡng cửa, đưa vào chính điện.

Huệ quý phi thấy Cảnh Khuông bước vào, nét mặt cười như nở hoa, vẫy tay gọi "Khuông nhi tan học rồi sao? Đến đây với mẫu phi." nói rồi, nàng lấy vải trên bàn "Phụ hoàng đưa vải đến cho mẫu phi rồi này, mẫu phi lột cho con ăn."

Cảnh Khuông đến trước mặt nàng, hành lễ đành hoàng, mới tới gần Huệ quý phi nhận vải ăn.

Năm nay Cảnh Khuông mới mười tuổi, khuôn mặt đã có bóng dáng của Càn Ninh đế.

Trong mấy hoàng tử, chỉ có Cảnh Khuông giống với Càn Ninh đế nhất, gần như là một bản sao.

Đây là điều mà Huệ quý phi đắc ý nhất, cũng vì thế mà nàng đặc biệt quan tâm đứa con trai lớn này.

"Nhi tử hôm nay học sách Thượng Thư." Cảnh Khuông ăn vải trong tay, nói với Huệ quý phi "Nhi tử đọc cho mẫu phi nghe."

"Con đọc sách này cho mẫu phi nghe, mẫu phi làm sao hiểu được." Huệ quý phi hơi không vui, lấy một quả vải khác từ trong dĩa ngọc "Đợi lần sau phụ hoàng đến, đọc cho phụ hoàng con nghe."

Đúng lúc này, ngoài viện truyền tới tiếng khóc của Thất hoàng tử.

Huệ quý phi nghe thấy tiếng khóc này thì nhức cả đầu, quả vải lột được một nửa cũng vứt lại vào dĩa, vừa cầm khăn thêu lau tay, vừa nói với Cảnh Khuông "Đi xem đệ đệ con làm sao vậy? Khóc la ầm ĩ, không ngoan như con lúc nhỏ."

Nghe vậy, Cảnh Khuông ngoan ngoãn đáp vâng, rồi lui ra ngoài.

Huệ quý phi liếc mắt nhìn quả vải kia, thật sự chẳng có hứng ăn, hừ một tiếng, đẩy dĩa ngọc ra xa.

Ngoài cửa sổ, Thất hoàng tử vẫn khóc không ngừng, Huệ quý phi sai cung nữ mở cửa sổ xem có chuyện gì bên ngoài.

Cửa sổ vừa mở, còn chưa thấy hai đứa trẻ, thì đã thấy cung nữ thân cận Tú Chi của nàng vội vàng bước vào.

"Quý phi nương nương, có chuyện tốt!" Tú Chi vào cửa, quỳ xuống khấu đầu, nhưng không kìm được niềm vui trong lòng, bèn cười nói.

"Còn úp mở với bổn cung, đứng dậy nói đi." Huệ quý phi nói "Chuyện gì?"

"Hoàng hậu nương nương đã âm thầm phái người nhà đến Nhạn Môn Quan tìm Sơ tướng quân rồi." Tú Chi đến gần, nhỏ giọng nói "Có lẽ là vì Sơ tam lang vào triều, muốn nhân cơ hội lôi kéo Sơ gia chăng?"

Nghe vậy, Huệ quý phi nhíu hàng mày lá liễu.

"Yêu phụ này, mới thế đã ngồi không yên rồi?" nàng hừ lạnh.

"Kết quả người được phái đi cũng không gặp được Sơ tướng quân." Tú Chi cười nói "Còn nghe người báo tin của Giả phủ nói, binh sĩ của Sơ tướng quân nói với người kia, đừng tới tìm nữa.

Hắn đến tìm lúc nào, thì Sơ tướng quân không rảnh lúc ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!