Chương 50: (Vô Đề)

Sơ Trường Dụ không biết bản lĩnh nói mấy lời trêu chọc hạ lưu của Cảnh Mục lại giỏi như vậy.

Cả ngày hôm đó, mãi đến khi y và Cảnh Mục cùng nhau xuất hiện trong sảnh tiệc ở phủ Tổng đốc Trực Lệ, sắc mặt y có hơi cứng ngắc.

Quách Hàn Như đã đợi sẵn.

Ông thấy sắc mặt Sơ Trường Dụ không bình thường, lại không nói được là chỗ nào không bình thường, bèn nghĩ y vẫn còn buồn phiền vì chuyện hôm qua.

Lúc dùng cơm, Quách Hàn Như quan tâm, hỏi han vài câu "Hôm qua thân vương Điện hạ đưa người ra ngoài khám bệnh, không biết y thuật của lang trung thế nào?"

Sơ Trường Dụ ngẩn người, liền nghe Cảnh Mục nói "Hôm qua tìm được hai y quán, nhưng không lang trung nào biết trị, nói thuốc này không có thuốc giải."

Sơ Trường Dụ nghe vậy, nghiêng đầu liếc hắn một cái, thấy hắn cũng đang nhìn mình

--- Đồ khốn kiếp, ở nơi không người giở trò đồi bại với ta thì thôi, trước mặt Quách Hàn Như còn nói ra hết, chẳng lẽ còn muốn nói cả chuyện tối qua y và hắn đã làm gì?

Y chấp nhận Cảnh Mục, yêu đương với hắn là một chuyện, nhưng công khai hay không lại là chuyện khác.

Trong thâm tâm, y vẫn mong người khác biết trễ một ngày thì hay một ngày.

Thứ nhất y chưa nghĩ xem tương lai phải làm thế nào, thứ hai y không biết đối mặt với phụ mẫu huynh tỷ của mình ra sao.

Quách Hàn Như sửng sốt "Tôn...! Tôn Đạt Chí này lại bỏ thứ thuốc đáng sợ vậy sao?" nói đến đây, ông ngẩn ra "Vậy Sơ đại nhân, hôm qua người làm sao...?"

Hỏi đến đây, Quách Hàn Như mới cảm thấy không thích hợp lắm

--- người trúng loại thuốc kia, không có thuốc giải, ngoại trừ...! ngoài trừ làm chuyện đó thì còn cách nào để giải?

Con người ông trước giờ suy nghĩ chậm chạp, sau khi nói ra thì mới phát giác không ổn, ngượng ngùng mím môi, không nói gì nữa.

Nhưng chuyện ông muốn hỏi, cũng đã hỏi mất rồi.

Lần này, Sơ Trường Dụ không cho Cảnh Mục cơ hội xen vào, chậm rãi nói "Hôm qua thân vương Điện hạ tìm cho ta một kỹ nữ thanh lâu giải thuốc." nói đến đây, y còn khẽ liếc nhìn Cảnh Mục.

Sau đó, y còn bày biểu cảm ngươi và ta đều hiểu với vẻ mặt lỏi đời trên quan trường cười đùa, nói với Quách Hàn Như "Cô nương kia quả thật có hơi nhiệt tình, làm người khác chịu không nổi, lưng ta đến giờ vẫn còn đau."

Ngoài mặt, y nói với Quách Hàn Như, nhưng có hai người biết, y đang dùng những lời nói với Quách Hàn Như để tố cáo Cảnh Mục.

Nhưng Cảnh Mục như nghe không hiểu, cười nói "Nếu Thiếu phó thích, tối nay ta lại gọi cô nương kia đến."

Hai người nói qua nói lại, làm cho Quách Hàn Như thật thà ngồi một bên, từ trước đến nay luôn tuân theo quy củ, chưa từng quan hệ với kỹ nữ phải đỏ mặt xấu hổ.

Ông tự thầm mắng mình: Nhìn đi, đúng là lắm miệng, hỏi những điều không nên hỏi.

Đêm đó, Cảnh Mục không gọi cô nương thanh lâu kia đến ngủ với Sơ Trường Dụ.

Cảnh Mục cảm thấy khá có lỗi, chỉ đành phải xung phong tiến lên, nửa đêm lẻn vào phòng ngủ của Sơ Trường Dụ, chui vào trong chăn của y.

Sơ Trường Dụ đang ngủ say, đột nhiên có một thân thể ấm áp cứng rắn đến gần y, chợt làm y tỉnh giấc.

Y nghiêng đầu nhìn, thấy đôi mắt đen sâu thẳm của Cảnh Mục lấp lánh sáng ngời, nằm trong chăn nhìn chằm chằm y.

Đầu óc Sơ Trường Dụ chợt vang lên hồi chuông báo động.

"Đã canh giờ nào rồi, ngươi còn càn quấy!" y thấp giọng hoảng hốt khiển trách.

Từ tối qua đến bây giờ y còn chưa hồi phục, nhãi con này nửa đêm lại lẻn vào...

Cảnh Mục vô tội chớp chớp mắt "Thiếu phó, ta không làm gì hết, ta chỉ đến ngủ thôi." hắn vừa nói vừa ôm Sơ Trường Dụ vào lòng, thoải mái ôm y "Không có người bên cạnh, ta không ngủ được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!