Tiểu Nhan tỉnh dậy trong vòng tay của Tiêu Nhược Yên.
Trong mơ, có một khoảnh khắc nàng cứng đờ, toàn thân như rơi xuống một đầm sâu thăm thẳm, nhưng cuối cùng lại giống như được ai đó ôm lấy, từng luồng ấm áp tràn vào cơ thể, xua tan cảm giác hoảng loạn bất an kia.
Khi tỉnh lại, vừa mở mắt ra, nàng đã nhìn thấy đôi mắt mang theo ý cười của Tiêu Nhược Yên. Cô cúi đầu nhìn Nhan Chỉ Lan, chăm chú đến mức nghiêm túc. Nhan Chỉ Lan có chút mơ hồ, Tiêu Nhược Yên cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng, sự mềm mại và hơi ấm ấy hoàn toàn đánh thức nàng: "Dậy rồi à?"
Nhan Chỉ Lan dụi dụi mắt: "Ừm, mấy giờ rồi?"
Vì kéo kín rèm cửa, nàng không cảm nhận được trời đã sáng hay chưa. Đêm qua lúc mới ngủ khá khó chịu, tay chân lạnh ngắt, sau đó chắc chắn là A Yên ôm nàng, còn xoa bóp cho nàng, giống như được ngâm trong suối nước nóng vậy, tứ chi đều giãn ra. Giờ đây nàng rất tham luyến vòng tay này, chẳng muốn rời giường chút nào.
Tiêu Nhược Yên liếc nhìn đồng hồ: "Gần 7 giờ rồi. Tớ nấu cháo rồi, lát nữa cậu mang theo vào bệnh viện là vừa."
Nhan Chỉ Lan sững người: "Cậu dậy từ mấy giờ?"
Sớm thế này đã nấu cháo xong, A Yên hẳn là dậy rất sớm.
Tiêu Nhược Yên sờ sờ mặt nàng: "Rất sớm. Tớ nhiều tâm sự, không ngủ được, nhưng cậu đừng nghĩ lung tung."
Cô ôm chặt Tiểu Nhan, "Điều tớ nghĩ nhiều hơn là công việc mới sắp tới, còn có rất nhiều rất nhiều chuyện về tương lai của chúng ta."
Nhan Chỉ Lan nhìn thẳng vào mắt cô: "Có phải là tớ làm cậu phiền lòng không?"
Tiêu Nhược Yên cười, nâng cằm Nhan Chỉ Lan, dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ vào mũi nàng: "Ngốc à, cậu chỉ khiến tớ cảm thấy ngày càng hạnh phúc hơn thôi."
Đã từng, ngay cả việc hai người có thể ở bên nhau hay không cũng chỉ là một giấc mơ.
Còn bây giờ, người yêu đang ở ngay trong vòng tay, sáng ra có thể nhìn thấy nàng ngủ yên trong lòng mình, còn điều gì hạnh phúc hơn thế nữa?
Kéo rèm cửa ra, ánh nắng ấm áp tràn ngập căn phòng.
Tiểu Nhan được Tiêu Nhược Yên dỗ dành như dỗ trẻ con mà dậy.
Nàng ngơ ngơ nhìn Tiêu Nhược Yên, cứ cảm thấy A Yên có gì đó khan khác.
"Chớp chớp mắt làm gì thế?" Tiêu Nhược Yên sờ sờ mũi nàng. Nhan Chỉ Lan bị động tác dỗ trẻ con này làm cho hơi ngượng ngùng. Nàng nghiêng nghiêng đầu, một lọn tóc dài rơi xuống, đôi mắt sáng lấp lánh: "Cậu... có chút không giống trước đây."
Nhìn người phụ nữ nhỏ này xem.
Tiêu Nhược Yên hít sâu một hơi, lấy cho Nhan Chỉ Lan một chiếc áo khoác dày hơn: "Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, đừng có quyến rũ tớ."
"Tớ có đâu." Nhan Chỉ Lan thả lỏng hẳn, vòng tay ôm lấy eo Tiêu Nhược Yên làm nũng, "Chỉ là cảm thấy đột nhiên quá, cậu dỗ tớ như dỗ trẻ con vậy."
Nàng khẽ cọ má vào eo Tiêu Nhược Yên, cơ thể của cô cứng lại trong chốc lát, tim đập nhanh hơn.
Nhan Chỉ Lan cảm nhận được, khóe môi hơi cong lên.
Tiêu Nhược Yên thở dài, có chút bất lực: "Chỉ là tớ đột nhiên thấy đau lòng cho cậu."
Nhan Chỉ Lan khựng lại: "Tại sao?"
Tiêu Nhược Yên đưa tay vuốt tóc nàng. Ánh nắng sớm mai vàng rực chiếu vào phòng, mang theo hơi ấm mà trong mơ không có. Giọng nói của cô dịu dàng như ngọc: "Tớ nghĩ là, cậu luôn rất vất vả. Lúc nhỏ tuy gia cảnh của tớ bình thường, nhưng không thiếu tình yêu của ba mẹ, còn cậu thì..."
Vành mắt của Nhan Chỉ Lan đỏ lên, Tiêu Nhược Yên xoa đầu nàng: "Không nói những chuyện buồn trước đây nữa. Sau này, tớ sẽ coi cậu như bảo bối mà dỗ dành, chăm sóc cậu thật tốt."
Vành mắt của Nhan Chỉ Lan đỏ bừng, gò má cũng hơi ửng đỏ.
Đây là A Yên sao?
Trước đây, muốn cô nói vài lời tâm tình còn khó hơn giết cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!