Chương 47: Nương tựa vào nhau

—— Người tốt sống không lâu, kẻ xấu sống ngàn năm. Ba tôi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.

Lời này vừa thốt ra, bác sĩ Sam, thư ký Diêm, thậm chí cả chị gái đều câm lặng. Không ai còn dám lên tiếng ngăn cản nữa.

Thật ra, nếu không phải vì chuyện của nàng và Tiêu Nhược Yên bị Nhan Phong phát hiện, lại thêm việc nàng cố chấp nhất quyết chờ cô quay về, người thừa kế lý tưởng sớm nhất, hoàn hảo nhất trong mắt Nhan Phong vốn chính là cô con gái út này.

Nhan Chỉ Y tài trí cũng rất cao, nhưng chị quá mềm lòng. Nhan Phong luôn cho rằng trên thương trường, vô độc bất trượng phu; muốn trở thành một thương nhân xuất sắc, nhất định phải có sự tàn nhẫn và quyết đoán.

Điểm này, con gái út có, cũng là điều khiến ông luôn cảm thấy hài lòng.

Chỉ là không ai ngờ được, nàng lại đem sự quyết liệt ấy dùng vào việc yêu một người phụ nữ, rồi quay sang đối đầu với ông.

Trong phòng bệnh.

Nhan Phong sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, xung quanh là đủ loại máy móc theo dõi. Ngày trước, ông mạnh mẽ biết bao, mỗi lần quở trách cấp dưới đều như sấm sét, đến mức không ai dám thở mạnh. Còn bây giờ, chỉ để hít thở thôi cũng phải dựa vào ống dưỡng khí.

Mắt Nhan Chỉ Y đỏ lên, chị lẩm bẩm: "Ba..."

Sam nói Nhan Phong vẫn đang hôn mê, còn khi nào tỉnh lại thì không ai biết.

Mắt Nhan Chỉ Lan cũng đỏ lên, nhưng nàng vẫn giữ khoảng cách với Nhan Phong. Nàng chăm chú nhìn ông, quan sát từng chi tiết.

Nhan Chỉ Y thở dài: "Sao ba cứ cố chấp như vậy? Yên ổn không tốt hơn sao?"

Nhan Phong vẫn không có phản ứng.

Nhan Chỉ Lan vẫn đứng nhìn từ xa. Ngoài cửa, Tiêu Nhược Yên khó chịu đến cực điểm, trong lòng cô nghĩ: Có phải vì cô không... vì cô mà Nhan Phong mới tức giận đến mức này hay không?

Nhan Chỉ Y quay sang nhìn em gái: "Tiểu Nhan, chuyện này..."

Nhan Chỉ Lan nhìn Nhan Phong một lúc rồi nói: "Em vẫn không tin."

Nhan Phong luôn có bác sĩ chăm sóc riêng, sao có thể nói ngất là ngất? Cơ thể của ông vốn rất tốt, chỉ có mỗi bệnh huyết áp cao, người cao tuổi đa phần ai cũng có chút vấn đề về sức khỏe.

Thấy vành mắt chị gái đỏ lên, Nhan Chỉ Lan bước tới, ngồi bên giường, nhìn Nhan Phong: "Ba, con đến thăm ba đây."

Nhan Phong không động đậy, chỉ có hàng mi khẽ run lên, như không kiểm soát được.

Nhan Chỉ Y phát hiện ra: "Ông... ông ấy nghe được chúng ta nói chuyện!"

Nhan Chỉ Lan gật đầu, nhìn Nhan Phong, giọng trầm xuống: "Ba à, ba già rồi. Con đã nói rồi, nếu ba thật sự không muốn làm nữa thì về nhà, tìm chú Tống bọn họ đi dạo chơi chim, đánh golf đi, sao cứ nhất định phải tự làm mình tức giận đến vậy?"

Nhan Chỉ Y: ...

Hơi thở của Nhan Phong dường như trở nên nặng nề hơn.

Nhan Chỉ Lan tiếp tục: "Còn nữa, sao ba có thể cứ thế mà gục xuống chứ? Con và A Yên vừa mới về, đang định mua nhà, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc. Lúc này ba ngã bệnh, sẽ không còn ai dùng đủ mọi thủ đoạn để phản đối, chia rẽ bọn con nữa. Như vậy bọn con cơ bản là happy ending rồi. Ba không thấy tiếc sao?"

Nhan Chỉ Y: ...

Máy móc giám sát đột nhiên vang lên cảnh báo.

Sam ở ngoài cửa vội vàng chạy vào, nhìn máy rồi kinh ngạc nói: "Có phản ứng rồi! Tổng giám đốc Nhan có phản ứng rồi!"

Nhan Chỉ Y: ...

Nhan Chỉ Lan liếc nhìn thư ký Diêm đi theo vào: "Ngày mai chúng tôi lại đến. Lúc đó ông có thể nói cho chúng tôi biết bản di chúc là có liên quan tới cái gì rồi."

Trên đường về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!