Chương 46: Nếu như

Chiêu "đại nghĩa diệt thân" này của Tiểu Nhan quả thật hiệu quả không tệ.

Thân người trơn tuột như cá của Lan Lan bị chị gái ôm chặt cứng, chỗ nên chạm hay không nên chạm đều đã chạm cả rồi.

Mãi đến khi con gián chạy mất, Nhan Chỉ Y mới dám thở ra, nhưng chị lại không dám nhìn Lan Lan. Tim chị đập thình thịch, mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Một lúc sau, chị cúi xuống nhìn tay mình.

Vừa rồi... vừa rồi chị đã làm gì vậy?

Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan ngày thường rất ăn ý, thế mà lúc này khi "lồng tiếng" cho nội tâm của chị gái lại hoàn toàn trái ngược.

Tiêu Nhược Yên: Cảm giác sờ thích thật, còn muốn sờ nữa.

Tiểu Nhan: Bẩn rồi.....

Kết quả thế này cũng nằm ngoài dự liệu của Lan Lan. Cô độc thân bao nhiêu năm nay, chưa từng được ai ôm như vậy. Dư âm trong lòng lan ra từng vòng từng vòng, đến cuối cùng nhiệt độ tích tụ, trực tiếp bùng nổ như núi lửa: "Chị... chị..."

Nhan Chỉ Y thật sự không biết phải làm sao, mắt chị thậm chí không dám nhìn Lan Lan: "Mau mặc quần áo vào đi, kẻo bị cảm."

Dù lời khuyên vẫn mang phong cách thẳng nữ tiêu chuẩn.

Nhưng Lan Lan lại kinh hỉ phát hiện ra, chị gái thật sự không dám nhìn cô! Còn đỏ mặt nữa!

"Chị còn có cuộc họp, phải đi ngay."

Hơi thở Nhan Chỉ Y không ổn định, trên gương mặt trắng sứ là một vệt hồng nhàn nhạt trông vô cùng đáng yêu. Chị sải bước rời đi, khóe mắt còn lén liếc sang bên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Lan Lan. Tim chị giật thót, quay người chạy đi như bỏ trốn.

"Rầm" một tiếng, cửa bị đóng sập lại.

Nhan Chỉ Y chạy một mạch xuống dưới, mãi đến khi lên xe, tay chị run run nắm vô lăng. Rõ ràng cứng đơ, nhưng cảm giác lại là lạ.

Hít sâu một hơi, Nhan Chỉ Y vỗ vỗ gương mặt nóng bừng của mình. Có phải vì cô đơn quá lâu nên mới trở nên... hạ lưu như vậy không? Rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì vậy!

Trong phòng, Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan, lại tự ngẫm một lúc, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Tiểu Nhan.

— Thế nào, có hi vọng không?

Chị gái chạy quá nhanh, ngoài chút hoảng loạn ra thì chẳng để lại chút manh mối gì, Tiêu Nhược Yên nhìn không thấu.

Nhan Chỉ Lan mặc dù thông minh lại bụng dạ đen tối, nhưng kinh nghiệm tình cảm cũng đơn giản, có hay không sao nàng biết được?

Chỉ có Lan Lan ôm mặt đỏ bừng mà hét lên: "Wow, chị ấy đối với tớ quả thật không bình thường."

Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên cùng lúc quay sang nhìn Lan Lan. Cô ấy nhìn ra bằng cách nào vậy? Không phải bị loạn rồi chứ?

Lan Lan mím môi thận trọng cười, đi tới bên Tiêu Nhược Yên, kéo tay cô đặt lên mông mình: "Cảm giác thế nào?"

Tiêu Nhược Yên dựng cả tóc gáy, lập tức quay đầu nhìn Nhan Chỉ Lan: "Tớ... tớ..."

Mẹ kiếp.

Lan Lan chết tiệt.

Sao phải hại cô như vậy?

Nhan Chỉ Lan trực tiếp ném cho Lan Lan ánh mắt hình viên đạn.

Lan Lan nghiêm túc phân tích: "Cậu nhìn xem, cậu sờ tớ mà chẳng có cảm giác gì. Nếu chị ấy thật sự là gái thẳng, lại chẳng có tí cảm giác nào với tớ, chị ấy có đỏ mặt như vậy không?"

Tiêu Nhược Yên giật mạnh tay về, vội vàng chuyển đề tài: "Mau lên, tớ tìm cho cậu bộ đồ khác, đừng có để trần thế này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!