Chương 43: Hàng tặng kèm

Nhan Phong vẫn luôn cho rằng hai cô con gái của mình phải là niềm kiêu hãnh của ông, đặc biệt là cô con gái út, cầm kỳ thư họa tinh thông đủ cả, sau này gả đi nhất định sẽ cùng nhà chồng mở rộng bản đồ sự nghiệp cho ông.

Thế mà bây giờ thì sao?

4 giờ sáng gọi điện thoại đến chọc cho ông tức chết??? Còn đòi đoạn tuyệt quan hệ???

Cuộc gọi bị cúp máy.

Nhan Phong đưa tay cầm lấy gạt tàn bên cạnh, xoay người ném mạnh ra ngoài, "choang" một tiếng, âm thanh chói tai vang khắp nhà họ Nhan, mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn.

Ông tức đến mức tay run bần bật, bật lửa mãi không châm được điếu thuốc. Nhan Chỉ Y nghe tiếng động, dụi mắt khoác áo ngủ bước vào: "Có chuyện gì vậy?"

Con gái lớn mấy năm nay lăn lộn thương trường, cử chỉ hành động đã mang phong thái nữ cường nhân.

Áo ngủ màu đỏ hoa hồng càng làm làn da Nhan Chỉ Y trắng đến chói mắt, cô nghiêng đầu nhìn Nhan Phong, thấy tay ba run rẩy, có chút kinh ngạc.

Là do em gái gây ra sao?

Nhan Phong nổi trận lôi đình: "Không phải em gái của con thì là ai, nó đòi đoạn tuyệt quan hệ với ba!"

Nhan Chỉ Y không lên tiếng, trong lòng nghĩ nếu cô là em gái, chắc đã giết ông từ lâu rồi, đoạn tuyệt quan hệ còn xem như nhẹ tay.

"Con nhìn ba bằng ánh mắt gì thế?"

Máu trong đầu Nhan Phong dồn lên, từng cơn choáng váng ập tới, Nhan Chỉ Y vội vàng khuyên: "Ba à, ba già rồi, nhiều chuyện đừng lo nghĩ nữa."

Già rồi???

Câu này thà không khuyên còn hơn! Già rồi nên để cho hai chị em đuổi ra khỏi công ty đi dắt chim dạo chơi chắc?!

Nhan Phong tức đến phát điên: "Con tuyệt đối không được học theo em gái con, nhất định phải tìm người môn đăng hộ đối!"

Nghe câu này, mặt Nhan Chỉ Y lạnh hẳn đi: "Ba tự bình tĩnh lại đi, con về ngủ đây."

Nói xong, cô đóng cửa lại, xoay người dứt khoát rời đi.

Nhan Phong nổ tung tại chỗ: "Nghịch nữ! Đứa nào cũng... một đám đều phản rồi!!!"

Sáng sớm hôm sau.

Nhan Phong vừa dậy liền chạy đến công ty, gọi tâm phúc, luật sư và thư ký tới.

Chuyện xấu trong nhà này, vốn dĩ ông không muốn để lộ ra ngoài, nhưng bây giờ hai đứa con gái đã hoàn toàn mất kiểm soát, ông buộc phải ra tay.

Mấy người nghe xong lời Nhan Phong, nhìn nhau không nói.

Một lúc lâu sau vẫn không ai mở miệng, Nhan Phong lạnh lùng: "Đều câm hết rồi à?"

Luật sư Vương đẩy gọng kính: "Chủ tịch Nhan, tình huống hiện tại... thật sự giống như nhị tiểu thư nói, ngài thật sự không thể cứng rắn được."

Một câu này suýt chút nữa khiến Nhan Phong lên cơn nhồi máu cơ tim.

Ý gì đây?

Ông ta vất vả nửa đời gây dựng giang sơn, bây giờ già rồi, không chỉ bị hai con sói mắt trắng không nghe lời, mà còn bị người khác chế ngự?

Thấy Nhan Phong sắp nổi giận, luật sư Vương cẩn thận lựa lời: "Thật ra... Một thời gian trước đại tiểu thư cũng từng đến tìm tôi."

Nhan Phong trừng mắt: "Nó tìm anh làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!