— Cậu đi đi, cứ để tớ chờ thuốc phát tác rồi tự sinh tự diệt vậy.
Thật ra Tiêu Nhược Yên vẫn luôn là người rất sĩ diện. Bất kể đối với ai, kể cả với Tiểu Nhan, cô cũng mang theo "vỏ bọc thần tượng" được hình thành suốt bao năm.
Cũng chẳng trách được, ai bảo từ nhỏ cô đã quen với việc trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Nhưng hiện tại, vì Tiểu Nhan, cô thật sự liều rồi.
Thời điểm không bình thường, phải dùng biện pháp không bình thường.
Tiêu Nhược Yên vẫn luôn cho rằng mình là một người chính trực, thế mà bây giờ, lại bị chính bản thân trong giấc mơ ép thành hồ ly tinh sống sờ sờ.
Một người ngày thường cao lãnh lạnh lùng.
Giờ phút này lại nằm trên giường, một tay chống đầu, mặt như hoa đào, đôi chân thon dài cong lên, ánh mắt mang theo chút tức giận mỏng manh nhìn Nhan Chỉ Lan.
Có ngốc cũng biết là vì sao.
Nhan Chỉ Lan nuốt khan một ngụm, cổ họng hơi khô. Trước kia nàng vốn thường xuyên bị Tiêu Nhược Yên trêu chọc, nhưng khi đó dù có rung động đến mấy cũng rất thuần khiết. Dù sao thì yêu như vậy, chỉ một cái nhíu mày hay một nụ cười của cô cũng đủ khiến người ta thần hồn điên đảo. Nhưng bây giờ thì khác, bị cảnh tượng trước mắt k*ch th*ch, đây mới thực sự là dụ hoặc về mặt thị giác.
Nhan Chỉ Lan bước về phía Tiêu Nhược Yên, trên người chỉ quấn mỗi chiếc ga giường, nàng ngồi xổm xuống trước mặt cô, dịu dàng nói: "Đừng giận nữa mà, A Yên."
Tiêu Nhược Yên cười lạnh: "Sao cậu còn chưa đi?"
Rõ ràng là không thực sự giận nàng.
Nhưng vừa nhắc tới chữ "đi", vành mắt Tiêu Nhược Yên vẫn không kìm được mà đỏ lên. Cô vốn dĩ chưa từng là một người mạnh mẽ, cái gọi là cứng rắn kia chẳng qua chỉ là lớp ngụy trang để che giấu sự yếu mềm, là trò đánh lạc hướng người khác mà thôi.
Ở bên Tiểu Nhan, từ đầu đến cuối cô vẫn luôn là một người mít ướt, chưa từng thay đổi.
Tiêu Nhược Yên rất trắng rất trắng, một chút đỏ trong mắt ấy đơn giản là sự cám dỗ thúc giục người ta rơi xuống vực sâu. Thân thể Nhan Chỉ Lan có chút phản ứng khác thường, nàng ôm lấy cô: "Là tớ không đúng."
Nàng không nên do dự.
Hai tay dùng để ôm Tiêu Nhược Yên, tấm ga trên người nàng trượt xuống, làn da trắng mịn trơn nhẵn ấy gần như chí mạng.
Hai người ôm nhau, thân thể Tiêu Nhược Yên nóng hổi, còn Nhan Chỉ Lan thì lạnh lạnh.
Nhẹ nhàng cọ xát một chút, khuôn mặt Tiêu Nhược Yên đỏ hơn hẳn: "Đã nói là không tách ra, đã nói rồi mà —"
"Tớ không hề nghĩ tới chuyện tách ra." Nhan Chỉ Lan hôn nhẹ lên môi cô, vành mắt đỏ lên: "Tớ chỉ nghĩ, nếu có thể, tớ có thể từ bỏ bên kia, theo cậu tới đây phát triển."
Tiêu Nhược Yên im lặng, cắn môi nhìn nàng: "Cậu... cậu nỡ sao?"
Nhan Chỉ Lan nhìn cô, trong mắt lóe lên chút cười khổ: "A Yên, tớ có gì mà không nỡ chứ? Cậu biết tình trạng của tớ mà..."
Năm đó, vì Tiêu Nhược Yên, nàng suýt chút nữa mất mạng.
Nàng là người đã từng bước qua ranh giới sinh tử, còn có thứ gì ngoài thân này mà không buông bỏ được?
Chỉ là trong lòng nàng có một nút thắt.
Những lời nói của Nhan Phong, dù không đủ lay động trái tim nàng, nhưng cuối cùng vẫn để lại vết sẹo.
Nàng không sợ bản thân mình thế nào.
Điều nàng sợ, chính là sẽ thật sự liên lụy tới Tiêu Nhược Yên.
Căn bệnh này của nàng, A Yên rất để tâm, thậm chí có thể nói là dè dặt cẩn trọng từng li từng tí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!