—— Không tốt.
Hai chữ này Nhan Chỉ Lan nói rất nhẹ, nhẹ đến mức gió thổi qua sẽ bay đi, nhưng lại giống như sấm sét đánh vào lòng Tiêu Nhược Yên.
Căn bản cũng không cho cô thời gian để phản ứng, Nhan Chỉ Lan nhìn cô, để lại một nụ cười chua xót và đắng chát, quay người rời đi.
Tiêu Nhược Yên:...
Nụ cười không lời ấy, đáng giá hơn ngàn vạn lời nói, có lực sát thương tuyệt đối.
Nàng nói nàng sống không tốt...! Nàng sống không tốt...
Tiêu Nhược Yên đứng tại chỗ, sự náo nhiệt xung quanh vẫn còn đó, nhưng linh hồn của cô giống như bị rút sạch, lỗ tai nổ vang, cái gì cũng không nghe thấy.
Tại sao nàng lại sống không tốt?
Không phải nàng...! có sự nghiệp thành công, trở thành giáo viên như mong muốn, học trò khắp thiên hạ, còn có...! còn có một người bạn trai môn đăng hộ đối sao...
Tiêu Nhược Yên luôn ở trạng thái rời rạc, Nhan Chỉ Lan lén nhìn cô từ xa, khóe môi hơi nhếch lên.
Nàng giống như đang cười, nhưng trong mắt lại có chút đỏ.
A Yên, đồ ngốc khẩu thị tâm phi của nàng.
Trương Vi tranh thủ nghỉ ngơi, nhìn vẻ mặt phức tạp của Tiêu Nhược Yên ở đằng xa, lén hỏi: "Cậu làm gì cậu ấy thế?"
Cô ấy và Lan Lan vẫn luôn tin rằng người duy nhất trên thế giới này dám trêu chọc con lừa Lão Nhị chính là người bình thường hiền lành và lễ phép với mọi người, Lão Tứ.
Nhan Chỉ Lan cong khóe môi, khẽ nói: "Không có gì."
Trương Vi nhíu mày: "Không có gì mà làm cho linh hồn nhỏ bé của người ta bị câu đi mất rồi?"
Cô dâu là lớn nhất ở hiện trường hôn lễ.
Nhìn thấy tinh thần buôn dưa lê của Lão Đại nổi lên, Nhan Chỉ Lan khẽ thở dài: "Cậu ấy không muốn tớ nữa."
Hả???
Trương Vi trợn tròn hai mắt, Nhan Chỉ Lan chớp chớp đôi mắt ướt át: "Tớ đã chờ mười năm rồi, cuối cùng cậu ấy cũng trở về, tớ sẽ không để cho cậu ấy được như ý." Nàng nhướng mi, nhẹ nhàng hỏi: "Hơn nữa, Lão Đại, cậu nói xem, trên đời này ngoài tớ ra, còn ai có thể chịu được tính xấu của cậu ấy, vậy nên cậu ấy chỉ có thể là của mình, đúng không?"
Trương Vi:...
Đúng đúng, đúng đúng.
Cô ấy cũng không dám nói nửa chữ "không".
Nhan Chỉ Lan khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt của Trương Vi: "Son môi hơi trôi rồi, đến đây, tớ tô lại cho cậu một chút."
Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, ánh mắt cũng tràn đầy ánh sáng dịu dàng.
Trương Vi ngồi xuống, ngẩng đầu lên để nàng trang điểm cho mình.
Nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng của Lão Tứ, trong lòng cô ấy thở dài thườn thượt, cảm thấy đau lòng và chua xót.
Động tác của Nhan Chỉ Lan rất nhẹ nhàng, nàng cẩn thận tô son môi cho Trương Vi: "Lão Đại của chúng ta đã kết hôn, cậu nhất định phải hạnh phúc mãi mãi."
Mũi Trương Vi chua xót: "Ừm, cậu cũng vậy nhé."
Nhan Chỉ Lan cười nhẹ, mặt mày đều quyến rũ: " Lão Đại, cậu biết không? Tớ cũng từng mơ tưởng về hôn lễ của mình và A Yên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!