Chương 38: Không được, tớ không đồng ý

Nhan Chỉ Lan mở camera giám sát lên, liếc mắt một cái liền nhìn thấy trong phòng khách có chị gái và... Lan Lan.

Hai người lúc này cùng lúc xuất hiện trong khung hình vốn dĩ là chuyện rất bình thường, dù sao thì một người phụ trách cho Tiểu Tiểu ăn, một người phụ trách tưới hoa tưới nước.

Nhưng hình ảnh lại trông có gì đó không bình thường.

Buổi tối hôm ấy, Lan Lan đến sớm hơn một chút. Khi Nhan Chỉ Y bước vào, cả người đầy vẻ mệt mỏi, liền bị cô nửa đẩy nửa kéo đến ngồi lên ghế sofa: "Chị, chị nghỉ ngơi đi."

Nhan Chỉ Y có chút bất lực cười: "Chị đến để làm việc mà, lần nào em cũng đuổi chị."

Cũng đúng nha.

Không thể quá tay được, lỡ như thật sự đuổi chị đi mất, hoặc chị thấy chính mình vô dụng rồi không đến nữa thì sao?

Lan Lan nghĩ nghĩ, hỏi: "Chị ăn cơm chưa?"

Cô nhìn Nhan Chỉ Y một chút. Hôm nay chị mặc một chiếc váy dài màu xanh lam như ngọc, tóc xõa xuống vai, trên chiếc cổ thon dài đeo một sợi dây chuyền đá quý. Hiếm khi không phải là bộ đồ công sở khiến người ta vừa nhìn đã thấy căng thẳng, nhưng vẻ mệt mỏi giữa hàng mày vẫn khiến người khác xót xa.

Nhan Chỉ Y nghĩ một lát, trả lời nghiêm túc: "Ăn rồi, ăn một lá rau xanh."

Lan Lan: ......

Thật sự là cạn lời.

Cô chưa từng gặp ai lớn thế này mà lại không biết tự chăm sóc bản thân như vậy.

Vốn là đến cho mèo ăn và tưới hoa, cuối cùng lại biến thành sang nhà người ta ăn ké.

Lan Lan rất chuyên nghiệp, tạp dề cũng đã buộc xong, ra hình ra dáng nhào bột chuẩn bị gói sủi cảo cho chị.

Nhan Chỉ Y nghe xong liền thấy phiền phức: "Chỉ có mình chị ăn thôi, không cần đâu."

"Ai nói vậy? Em cũng chưa ăn." Từ sau ngày hôm đó, khi Lan Lan nhìn thấy Nhan Chỉ Y ăn một bát cơm chiên trứng mà lộ ra vẻ hạnh phúc như vậy, trái tim của cô liền xúc động. Cô quyết định sẽ đối xử tốt hơn, chăm sóc chị nhiều hơn, cảm giác chị thật sự rất cô đơn.

"Hơn nữa, dù chỉ có một người ăn cũng không thể qua loa, cuộc sống phải có cảm giác nghi thức."

Khi nói câu này, Lan Lan đang tìm cây cán bột. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu hồng, trông trẻ ra rất nhiều, vừa cười một tiếng lúm đồng tiền hiện lên, cực kỳ đáng yêu.

Nhan Chỉ Y nhìn thấy, không hiểu sao lại muốn chọc một cái. Vì vậy, chị cũng làm thật.

Ngón tay thon dài đưa ra, Nhan Chỉ Y chọc chọc vào lúm đồng tiền của Lan Lan. Vừa chọc, đầu ngón tay liền lún vào, cảm giác rất tốt.

Lan Lan vừa thẳng lưng lên, cả người đều cứng đờ, ngơ ngác nhìn chị, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng.

Nhan Chỉ Y nhìn cô cười, trong đôi mắt đầy ánh nước dịu dàng, đôi môi đỏ gợi cảm: "Đúng là một đứa trẻ ngoan."

Tim Lan Lan loạn nhịp.

Đúng vậy, cô là đứa trẻ ngoan.

Chị ơi, ngoài việc chọc lúm đồng tiền ra, chị có muốn cùng đứa trẻ ngoan này phát triển thêm chút gì đó không?

Chỉ là, đừng nhìn Lan Lan ngày thường nói Lão Nhị và Lão Tứ chẳng kiêng dè gì, đến lượt chính mình thì trái tim lại đập loạn xạ không nghe lời, đầu gần như chui luôn vào trong chậu bột.

Nhan Chỉ Y nhìn dáng vẻ đáng yêu đó, cười cười: "Vẫn giống hồi nhỏ, rất hay ngại ngùng."

Hồi nhỏ gì chứ?

Lan Lan nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lúc đó em học lớp 10 rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!