Tay Nhan Chỉ Lan hơi run, dưới ánh mắt mong đợi tha thiết của Tiêu Nhược Yên, nàng vén lớp vải phủ lên bức tranh.
Đã từng có lúc.
Một ngọn đèn, một cây đàn guitar, một điếu thuốc.
Tiêu Nhược Yên ở trong căn nhà này lặng lẽ chờ đợi Nhan Chỉ Lan. Cô không biết tương lai rốt cuộc sẽ ra sao, là có thể đợi được cô gái của mình, hay cứ thế cô độc cả đời.
Vì tình yêu của họ, cô đã đem tất cả ra đánh cược.
Nếu thắng, cô nhất định sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Nếu thua, vậy quãng đời dài đằng đẵng về sau, cô sẽ mang theo tàn niệm trong lòng, dùng những bức tranh lạnh lẽo này bầu bạn, khép lại nốt quãng đời còn lại.
Tiêu Nhược Yên mắc chứng thích sạch sẽ, không chỉ trong sinh hoạt mà cả trong tình cảm. Tình yêu của cô đã sớm trao hết cho Nhan Chỉ Lan, muốn thu lại cũng không thể nữa rồi.
Nhan Chỉ Lan nhìn bức tranh trước mắt, đưa tay che miệng, nước mắt không sao ngăn được mà rơi xuống.
Trong tranh, là hai người, mà cũng không phải hai người.
Đó là hai bà lão tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn, thậm chí cười lên còn lộ răng sún, nhưng lại nắm tay nhau, khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, cười rạng rỡ như những đứa trẻ.
—— Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.
(Nắm tay nhau, cùng nhau đi đến bạc đầu.)
Tiểu Nhan.
Nếu cậu có thể đến.
Tớ sẽ cho cậu nhìn thấy toàn bộ tình yêu của tớ.
Nếu cậu không đến được, vậy tớ chính là người trong bức tranh này, ở trong giấc mộng cùng cậu sống trọn một đời.
Đã từng có lúc.
Nhan Chỉ Lan cảm thấy mình đau khổ, giày vò, là cô gái bị ông trời đơn độc bỏ rơi.
Giờ đây, nàng khóc run rẩy, thu mình vào trong vòng tay của Tiêu Nhược Yên. Ánh mắt Tiêu Nhược Yên ngập nước, cô giữ lấy cánh tay nàng, nâng tay phải của nàng lên, nghẹn ngào nói trong nước mắt: "Tiểu Nhan, mặc dù... mặc dù tớ đã hỏi cậu một lần rồi, nhưng tớ vẫn muốn hỏi lại một lần nữa."
Cô đã từng thề, nếu may mắn, tương lai có thể đưa Tiểu Nhan đến nơi này.
Vậy thì bất luận là lúc nào, cô cũng sẽ ngay lập tức cầu hôn nàng.
Tiêu Nhược Yên quỳ một gối xuống đất, nhìn chiếc nhẫn mười năm trước chính tay mình đeo lên tay Nhan Chỉ Lan, thì thầm: "Cậu... có đồng ý gả cho tớ không?"
Nước mắt của Nhan Chỉ Lan rơi như chuỗi hạt đứt dây. Ngay cả trong những tháng ngày đau đớn và tăm tối nhất, nàng cũng chưa từng khóc thoải mái như thế này.
"Chúng ta đã bỏ lỡ nhau quá nhiều năm, quãng đời còn lại, một ngày cũng không thể thiếu cậu."
Tiêu Nhược Yên nghiêm túc nhìn nàng: "Mặc dù tớ không thể cho cậu một tờ giấy đăng ký kết hôn, nhưng nếu cậu đồng ý, chúng ta có thể ra nước ngoài đăng ký. Những thứ đó đối với chúng ta chỉ là hình thức. Cả đời này, nếu đã cùng nhau vượt qua mùa đông lạnh giá, thì quãng đời về sau, tớ hứa với cậu, nhất định sẽ làm cho bên cạnh cậu tràn ngập hương hoa và ấm áp. Cậu muốn có nhà, tớ cho cậu nhà. Cậu muốn tình yêu, tớ cho cậu tình yêu.
Tớ biết cậu còn muốn có con..."
Tiểu Nhan muốn làm giáo viên, chính là vì thích trẻ con.
Tiêu Nhược Yên nghẹn ngào: "Những gì cậu muốn, chỉ cần tớ có thể làm được, có thể có được, tớ đều sẽ cho cậu."
Bao gồm cả chính bản thân cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!