Chương 33: Cô ta không hôn cậu chứ?

—— A Yên, cậu thấy sau này tụi mình có duyên làm anh em cột chèo không?

Ngụm nước này khiến Tiêu Nhược Yên sặc đến ho sù sụ. Cô chưa bao giờ thất thố như vậy, đỏ mặt tía tai, ho đến mức cả người run rẩy.

Lan Lan vô cùng biết điều, đưa tay vỗ vỗ lưng cô: "Được rồi được rồi, đừng kích động như vậy."

Chị gái vừa xinh đẹp vừa cao quý như vậy, mình thích cũng là chuyện rất bình thường mà, đúng không?

Tiêu Nhược Yên ho đến chảy cả nước mắt, cô nhìn Lan Lan:

"Cậu, cậu —"

Rất nhiều người thật ra không hiểu rõ Lan Lan.

Ai cũng cảm thấy cô ấy là kiểu người vô tư thần kinh thô, nhưng chỉ những người từng ở ký túc xá 417 mới biết, cô ấy cũng có mặt tinh tế rất "con gái", hơn nữa còn cực kỳ nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Hồi cấp ba, có một nam sinh lớp bên cạnh rất thích cô ấy, kiểu rung động tuổi mới lớn, mỗi ngày một lá thư tình màu hồng, rụt rè đưa cho Lan Lan.

Con gái bình thường, cho dù không thích, cũng chỉ âm thầm nhận lấy.

Nhưng nửa tháng sau, Lan Lan trực tiếp chặn cậu nam sinh kia ở cửa lớp. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Sau này cậu đừng viết thư tình cho tớ nữa."

Lúc đó Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan đứng bên cạnh hóng chuyện, lén cười, chờ xem Lan Lan sẽ từ chối người ta thế nào.

Cách từ chối của Tiểu Nhan rất "khép kín", cơ bản là không nghe, không nhìn, không nói, khiến đối phương chẳng có cảm giác tồn tại gì, dần dần tự rút lui.

Còn Tiêu Nhược Yên chính là thuộc kiểu lạnh lùng. Thường ai vừa đưa thư tình qua, cô đã nhíu mày, lạnh nhạt nói một câu: "Cầm đi."

Bây giờ tới lượt Lan Lan.

Ánh nắng chiếu lên mặt Lan Lan, cô ấy tràn đầy chính khí: "Tớ nói thẳng với cậu nhé, tớ không thích cậu. Nếu cậu vẫn tiếp tục gửi thư cho tớ, với tớ thì chẳng tổn thất gì, chỉ là thêm mấy câu chuyện đọc lúc đi vệ sinh thôi. Nhưng với cậu, thứ mất đi lại là những năm tháng vàng son của tuổi trẻ. Cậu nên học hành cho tử tế, hoặc đi tìm một cô gái thật sự thích cậu để yêu đương đàng hoàng đi."

Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan nhìn nhau một cái, cao tay, đúng là cao tay!

Khuôn mặt của nam sinh đỏ bừng, Lan Lan vỗ vỗ vai cậu ta: "Nếu vẫn còn đắm chìm trong sức hút của tớ mà không dứt ra được, vậy thì cố gắng học tập đi. Tớ thích người mạnh mẽ. Sau này nếu cậu làm tổng tài bá đạo rồi, có thể quay lại tìm tớ."

......

Khi đó Tiểu Nhan từng nói với Tiêu Nhược Yên, Lan Lan là một đứa trẻ tốt, hơn nữa còn rất thẳng thắn. Bốn chữ "đại trí nhược ngu" đúng là có thể đặt lên người cô ấy.

Nhưng bây giờ thì...

Tiêu Nhược Yên trầm mặc một lúc, hỏi Lan Lan: "Cậu nghiêm túc đấy à?"

Con đường này rất khó đi.

Nếu quay lại lúc ban đầu, cô chưa chắc muốn chọn gặp được Tiểu Nhan. Không phải vì bản thân cô, mà là vì Tiểu Nhan. Vì cô, Tiểu Nhan đã chịu quá nhiều khổ cực, thứ mà một người phụ nữ bình thường căn bản không thể gánh nổi.

Lan Lan cũng có chút phiền não: "A Yên, cậu nói xem, bao nhiêu năm nay, tớ nhìn thấy ai xinh đẹp, anh tuấn, tiêu sái cũng chẳng có cảm giác tim đập mặt đỏ là gì cả. Hôm nay nhìn thấy chị ấy... ừm, thật ra cũng không chỉ hôm nay. Hồi nhỏ tớ nhìn thấy chị ấy là đã căng thẳng rồi. Nhưng hồi đó cậu cũng biết mà, tụi mình còn là mấy đứa nhóc, làm sao dám nghĩ đến mấy chuyện này."

Khi đó, Nhan Chỉ Y luôn lái xe tới đón Tiểu Nhan. Mỗi lần như vậy, Lan Lan đều lén nhìn từ xa. Khi ấy cô ấy không hiểu vì sao, chỉ thấy chị thật xinh đẹp, chị cười một cái, như thể gió xuân cũng bị nghiền nát. Khi đó, Nhan Chỉ Y rất hay cười, không mệt mỏi như bây giờ.

Tiêu Nhược Yên ngửa đầu nhìn trời, câm nín không nói nên lời.

Đây chính là rung động.

Không chạy đâu cho thoát.

Giống hệt như năm xưa cô rung động với Tiểu Nhan.

Lan Lan suy nghĩ rồi nhìn Tiêu Nhược Yên: "Sao cậu nghiêm túc vậy? Cậu không đồng ý cho tớ làm anh rể à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!