Chương 29: Chấp niệm của nàng

Sau khi bị chê xấu, Tiểu Tiểu đến kêu cũng chẳng buồn kêu nữa. Nó quay đầu đi, dùng móng vuốt nhỏ đạp một cái, vùng ra khỏi lòng Nhan Chỉ Lan, giống như tự bế quan, đuôi cụp xuống, nhón chân đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại.

Tiêu Nhược Yên nhìn mà xót xa: "Tiểu Nhan, cậu đừng như vậy, nó nghe hiểu được đó."

Động vật nuôi lâu rồi đều có linh tính.

Nhan Chỉ Lan nhìn vào mắt Tiêu Nhược Yên: "Cậu bảo vệ nó như vậy, là vì nó có răng nanh đáng yêu à?"

Tiêu Nhược Yên im lặng một lúc, ngước nhìn trần nhà, trong lòng rối bời.

Cô gái nhỏ hay ghen, lại kiêu căng này thật là...

Là ai lúc mới dẫn cô tới gặp Tiểu Tiểu, cưng nó giống như con, không cho phép người khác nói xấu nửa câu hay chê bai?

Giờ lại đang làm cái gì đây?

Tiểu Nhan hừ lạnh một tiếng. Cô liếc nhìn Từ Tiêu Hạc, đôi mắt hẹp dài của Từ Tiêu Hạc ánh lên ý cười, gật gật đầu: "Ừ, răng nanh của con mèo này thật sự rất đáng yêu."

Nhan Chỉ Lan lại hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng vào trong nhà. Tiêu Nhược Yên đúng là hết nói nổi, cô quay đầu nhìn Từ Tiêu Hạc: "Bác sĩ Từ, cậu ấy tâm nhãn nhỏ lắm, chị đừng chọc cậu ấy nữa."

Từ Tiêu Hạc cười cười, đi theo vào nhà.

Căn phòng không lớn.

Nhưng thật sự rất ấm áp, khắp nơi đều bày đầy ảnh chụp của hai người trong thời gian gần đây.

Ngày trước, thứ Tiểu Nhan có, chỉ là tờ giấy nhắn loang lổ mà Tiêu Nhược Yên để lại cho nàng, đã bị bố nàng xé nát thành từng mảnh.

Những ảnh chụp Tiêu Nhược Yên có cũng không nhiều, lại bị ba mẹ xé mất, thứ duy nhất còn sót lại là tấm ảnh trong ví, ảnh chụp Tiểu Nhan đang đàn dương cầm do thầy Sở đưa cho cô. Cô đã v**t v* nó không biết bao nhiêu lần, đến mức đã hơi ngả vàng.

Còn bây giờ.

Trong ngôi nhà nhỏ của họ tràn ngập ảnh chụp.

Mỗi tấm ảnh đều có nụ cười của hai người, hoặc ôm nhau, hoặc nắm tay nhau.

Tấm ảnh được phóng to treo ở phòng khách là do Tiêu Nhược Yên chọn. Đó là ảnh Lan Lan chụp trộm: cô và Nhan Chỉ Lan nắm tay nhau đi trên đường, Lan Lan gọi họ, hai người cùng quay đầu lại cười. Ánh nắng rất ấm, làm cho nụ cười của họ càng thêm ấm áp, đẹp đến mức như một giấc mơ, từ trong ra ngoài đều sủi bọt hạnh phúc.

Từ Tiêu Hạc làm trong ngành tâm lý nhiều năm rồi, thói quen lớn nhất chính là quan sát.

Trong nhà, từ cốc uống nước, dép đi trong nhà cho đến bát đũa nhỏ, đều là hai bộ: một hồng, một xanh.

Nhan Chỉ Lan đun nước pha trà cho Từ Tiêu Hạc. Động tác pha trà của nàng rất đẹp, thân trên thẳng tắp, hơi nước mang theo hương trà lượn lờ bay lên. Những ngón tay thon dài nâng ấm trà, nước sôi được rót đi rót lại, màu trà trong veo, vài sợi trà nổi lên. Một lọn tóc dài trượt xuống trán nàng. Tiêu Nhược Yên vừa rửa tay xong đi ngang qua, tiện tay vén lọn tóc ấy ra sau tai cho nàng.

Nhan Chỉ Lan cười cười, môi cong lên, nhìn cô, chu môi một cái.

Tiêu Nhược Yên lắc đầu: "Không được, muộn rồi, cậu không thể uống trà, để cho bác sĩ Từ là được."

Từ Tiêu Hạc: ......

Đúng là khoe ân ái không chút nhân tính mà.

Trà rất thơm.

Là trà do một người khéo tay pha ra.

Từ Tiêu Hạc thổi lá trà, nhấp từng ngụm, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát hai người.

Tiêu Nhược Yên đang cởi áo khoác, dường như nhớ ra điều gì đó, cô chần chừ một chút, liếc nhìn Tiểu Nhan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!