Tiêu Nhược Yên thật sự đau lòng muốn chết. Cô gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nhan Chỉ Lan, đôi mắt của Tiểu Nhan đỏ hoe, cô khẽ gật đầu: "Ừm, tớ biết."
Nàng rất ngoan rất ngoan tựa đầu sát vào trên cổ Tiêu Nhược Yên, nhẹ nhàng cọ cọ. Thân người mềm mại như một đóa hoa ấy, lại phụ thuộc vào cô đến vậy.
Trái tim Tiêu Nhược Yên như bị dao cứa.
Cô gái của cô, kiên cường đến thế. Mười năm gió sương, những giày vò và tàn nhẫn đến từ người thân, nàng đã chết đi rồi sống lại, nhưng trái tim yêu cô vẫn chưa từng thay đổi.
Thế nhưng chỉ vì một ánh mắt của cô, chỉ vì một cử động rất nhỏ của cô, Tiểu Nhan đã trở nên bất an, trở nên sợ hãi.
Tiêu Nhược Yên hiểu rõ, trên đời này, thật sự không có ai có thể làm tổn thương nàng, ngoại trừ chính mình.
Cô không kìm được mà đưa hai tay nâng cằm nàng lên, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.
Vị đắng chát của nước mắt lan ra giữa môi răng, Nhan Chỉ Lan kiễng chân, hai tay vòng lên cổ cô.
Hai người đã nhẫn nhịn, đã dằn vặt quá lâu rồi.
Kiềm chế và đè nén, đau khổ và tuyệt vọng, thiên đường và địa ngục...
Quãng đời còn lại còn rất dài, nhưng Tiêu Nhược Yên cảm thấy cho dù có đem toàn bộ chính mình ra bù đắp, cũng không đủ để xoa dịu nỗi đau trong lòng Nhan Chỉ Lan.
"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, A Yên, tớ không sao đâu."
Nhan Chỉ Lan đưa hai tay nâng cằm cô lên, sống mũi nhẹ nhàng cọ vào sống mũi cô. Hàng mi ướt át của Tiêu Nhược Yên khẽ chớp, cô vùi đầu vào lòng nàng, như một chú mèo nhỏ tham lam hít ngửi mùi hương thuộc về Tiểu Nhan.
Bên cạnh là một đám người trợn mắt há mồm đứng xem.
"Vãi thật." Lan Lan nuốt nước bọt, "Lão Nhị sao lại thụ thế này?"
Mặt Cao Vũ như nứt ra: "Cái... cái này còn là Giám đốc Tiêu của chúng tôi sao?"
...
Phải biết rằng Tiêu Nhược Yên ở công ty vốn nổi tiếng là mặt lạnh. Đừng nói là rơi nước mắt, cho dù có khổ có mệt đến đâu, khi người khác than thở râm ran, cô cũng chỉ bực bội liếc họ một cái, chê họ quá yếu đuối, mỗi lần đều lạnh lùng nói: "Có thời gian đó thì mau làm việc đi, làm không xong thì tiếp tục tăng ca."
Hoàn toàn khác xa với cô gái nhỏ đang khóc đến lê hoa đới vũ ở trước mắt, mắt hồng mũi hồng, còn chui đầu vào trong ngực người ta.
Mùi hương trên người Nhan Chỉ Lan luôn làm cho Tiêu Nhược Yên cảm thấy an tâm.
Tiểu Nhan lần nào cũng vậy, mỗi khi cô buồn bã nhất, đều nhẹ nhàng v**t v* lưng cô, trấn an cảm xúc của cô.
Rõ ràng bản thân đã đầy rẫy vết thương, thế nhưng trái tim lại đặt trọn vẹn lên người cô.
Tiêu Nhược Yên điều chỉnh lại rất lâu, sau khi cảm xúc ổn định, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt trêu chọc của mấy người bạn xung quanh, cô có chút ngại ngùng.
Tiểu Nhan dịu dàng nhìn cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Ánh mắt nàng nhìn cô đầy lưu luyến, tình yêu tràn ngập gần như sắp trào ra ngoài.
Mặt Tiêu Nhược Yên dần dần đỏ lên, cô cúi đầu nắm lấy vạt áo của Nhan Chỉ Lan, áp môi vào vành tai nàng, nhỏ giọng nói: "Chúng ta về nhà đi."
Dù làm vậy có hơi không đạo đức, tuy những người xung quanh đều là bạn bè thân thiết mà hai người tin tưởng, nhưng cô vẫn chỉ muốn ở riêng với Tiểu Nhan.
Nhan Chỉ Lan mỉm cười khẽ, dùng tay chọc chọc xương quai xanh của cô, hơi thở như lan: "Về nhà làm gì? Đồ tiểu sắc quỷ."
Gương mặt Tiêu Nhược Yên theo từng làn hơi thở của nàng mà đỏ lên từng chút một. Cô cắn cắn môi, từ sâu trong lòng đến thân thể đều dâng lên một cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.
Cô thật sự là đã nếm được mùi vị rồi thì không thể dứt ra được.
Giám đốc Tiêu thanh tâm quả dục ngày trước đã không còn nữa. Bây giờ cô chỉ muốn hung hăng siết lấy eo Tiểu Nhan, để nàng cảm nhận được tình yêu cuộn trào mãnh liệt của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!