Chương 24: Ăn giấm của chính mình

—— Cậu ấy đang giơ ngón tay cái với cậu.

Làm sao Cao Vũ biết được nữ thần của mình có thể gạt người như vậy? Sự hiểu biết của anh ta về Nhan Chỉ Lan đến từ Tiêu Nhược Yên, trong suy nghĩ của anh ta, Nhan Chỉ Lan vẫn luôn là kiểu thần tiên một thân lụa trắng, đứng dưới ánh trăng, là kiểu tiên nữ nhẹ nhàng không dính khói lửa trần gian.

Anh ta thấp giọng nói tiếp: "Trong nhà của cậu ấy, mấy năm nay, ngoại trừ tớ mặt dày mày dạn đi vào, ngay cả Tổng giám đốc Từ muốn đi lên uống trà, cậu ấy cũng không đồng ý."

Nhan Chỉ Lan nghe vậy, trong lòng khẽ giật mình. Nàng nhìn Cao Vũ, Cao Vũ chớp chớp mắt với Tiêu Nhược Yên ở đằng xa: "Trong phòng của cậu ấy, đều là tranh vẽ cậu."

Tiêu Nhược Yên có lẽ chính là kiểu người sinh ra vì nghệ thuật trong miệng mọi người.

Để giải trí và thư giãn, người khác đều xem TV và lướt điện thoại, còn cô ngoại trừ âm nhạc, chính là vẽ tranh.

Trong phòng cô đều là Nhan Chỉ Lan, bộ dáng nàng mỉm cười, bộ dáng nàng nhíu mày, bộ dáng nàng chớp mắt tinh nghịch, bộ dáng nàng đánh đàn dương cầm...

Lúc đó, Cao Vũ vô cùng không hiểu: "Sao cậu lại vẽ nhiều bức như vậy?"

Tiêu Nhược Yên nhàn nhạt: "Đa số ảnh chụp thời học sinh đều bị mẹ tớ hủy rồi."

Cao Vũ nghe xong, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Anh ta xem qua những bức tranh Tiêu Nhược Yên vẽ bộ dáng của Nhan Chỉ Lan, rất chăm chú. Đôi khi, trong tay sẽ cầm một ly rượu, nhiều khi, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khi cô vẽ tranh, không có lạnh lùng như vậy, ánh mắt dịu dàng, biểu cảm tập trung.

Rất nhiều thời điểm, khi vẽ xong một bức tranh, lúc xoay người cô đã lệ rơi đầy mặt.

Hơn nữa, trong phòng ngủ của cô có một bức tranh cực lớn, Tiêu Nhược Yên thường dùng tấm vải che lại. Theo giác quan thứ sáu về cơ bản cũng giống như phụ nữ của gay, Cao Vũ cảm thấy bức tranh đó nhất định là cực kỳ cấm kỵ. Đương nhiên, cho anh ta một trăm lá gan, anh ta cũng không dám động vào.....

Nhan Chỉ Lan đỏ mắt, nàng cắn môi liếc nhìn Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên cũng không thiển cận, cô sợ miệng của Cao Vũ sẽ không đóng cửa lại: "Sao cậu không nhanh đi nghỉ ngơi một lát, ngồi xe hơn nửa ngày, cậu không mệt à?"

Cao Vũ ngoẹo cổ: "Tớ không mệt!"

Tiêu Nhược Yên cười lạnh, cô không chút khách khí cầm lấy thỏi son Cao Vũ đã đặt trên bàn, hỏi anh ta: "Cậu có thể nhìn rõ đây là gì không?"

Cao Vũ khẽ gật đầu, dùng ánh mắt của kẻ ngốc nhìn Tiêu Nhược Yên. Anh ta lại không ngốc, đây không phải là thỏi son anh ta dùng để nêu ví dụ về việc không cứng nổi với phụ nữ đó sao?

Tia sáng lạnh lùng xẹt qua ánh mắt của Tiêu Nhược Yên, cô mở nắp son môi, dưới ánh nhìn chăm chú của Cao Vũ, trên tay dùng sức một cách tàn nhẫn.

"Ba" thỏi son bị gãy.

Lông tóc Cao Vũ đều muốn dựng đứng lên, Tiêu Nhược Yên nhìn anh ta, tiếp tục hỏi: "Cậu có mệt không?"

Cao Vũ ôm chặt chính mình: "Mẹ ơi, tớ mệt, tớ mệt quá. Nữ thần, tạm biệt, ngày mai chúng ta lại trò chuyện tiếp."

Nhan Chỉ Lan: ...

Cao Vũ xám xịt chuẩn bị đi vào nhà nghỉ ngơi.

Anh ta vẫn lén lút thò đầu ra, híp mắt nhìn hai người.

Ban đầu, anh ta và Tiêu Nhược Yên quen biết bởi vì quan hệ công việc. Đừng nhìn Cao Vũ cà lơ phất phơ, lời bài hát mà anh ta viết còn tinh tế hơn cả phụ nữ, Tiêu Nhược Yên thỉnh thoảng hợp tác với anh ta, dần dần trở nên thân thiết.

Trong mắt Cao Vũ, Tiêu Nhược Yên vẫn luôn là người lạnh lùng trầm mặc, có thể nói là có chút kiêu ngạo lập dị, không ai có thể bước vào trong lòng cô. Bình thường cô làm việc cũng thế, không nói nhiều, đối với cấp trên hay cấp dưới cũng như thế, nhưng không hiểu sao cứ có người muốn tiếp cận cô.

Tiêu Nhược Yên nhìn người rời đi, trực tiếp vẫy tay với Tiểu Nhan, Tiểu Nhan đi tới. Cô ôm người vào lòng: "Cậu thật sự thích cậu ấy à?"

Nhan Chỉ Lan mỉm cười, nàng đưa tay chọc chọc mũi Tiêu Nhược Yên: " Lòng dạ hẹp hòi."

Tiêu Nhược Yên nhíu mày, trong con ngươi đen láy lưu lại bóng dáng của Nhan Chỉ Lan: "Sao nói chuyện một chút đã đỏ mặt rồi?"

Nhan Chỉ Lan không lên tiếng, nàng cắn cắn môi, đưa tay ôm eo Tiêu Nhược Yên, lặng lẽ dựa vào người cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!