Tử nam nhân Cao Vũ hoàn toàn không nhận ra mình sắp bị giết.
Giờ này phút này, anh ta đang ngồi trên chiếc vali LV màu hồng, mặc tây trang nhàn nhã, giày da cà vạt, ăn mặc bảnh bao ngửa mặt gào thét: "Nhược Yên? Hello? Có ai nghe tôi gọi không, mệt quá khát quá đói quá, có ai không? Help!"
Tiêu Nhược Yên bước chân dài lao xuống, lửa giận trong mắt gần như nổ tung. Cao Vũ làm như không thấy, vui vẻ vươn hai tay ra: "Này, baby, mấy ngày không gặp, cậu trắng trẻo mập mạp rồi. Cậu có nhớ tớ không, cậu —— ô ——"
Vali dưới mông bị Tiêu Nhược Yên một cước đá bay, Cao Vũ "xoa xoa" đứng dậy. Anh ta chỉnh đốn cà vạt, nghiêm túc trở lại: "Tớ được mọi người giao phó, đến gặp cậu một chút, thuận tiện đến thăm hỏi nữ thần."
Tin tức về việc Tiêu Nhược Yên muốn từ chức bùng nổ trong vòng tròn của họ, mọi người ai cũng buồn rầu, đau lòng, rối rít, đều mắng cô không có lương tâm. Họ cùng nhau gom góp lộ phí, cử tiện nam Cao Vũ đến tìm hiểu trước, xem có chỗ nào để quay đầu hay không.
Tiêu Nhược Yên khoanh tay, lạnh lùng nhìn anh ta: "Cậu tới đây làm gì?"
Thành thật mà nói, theo thẩm mỹ chung, Cao Vũ chắc chắn là kiểu soái ca có thể so sánh với lưu lượng tiểu sinh trên màn ảnh. Nữ nhân bình thường cũng không dám so sánh với làn da của anh ta, mắt phượng, mày kiếm, môi đỏ, thân cao 1 mét 83, cơ thể đầy đặn với những đường nét cơ bắp do tập luyện lâu năm.
"Người ta nhớ cậu mà, tới xem một chút, nghe đồng chí Từ nói, cậu muốn rời khỏi đội ngũ."
Cao Vũ dùng mu bàn tay lau khóe mắt: "Nghe vậy tớ rất buồn, cả đêm không ngủ được, trằn trọc, hu hu hu ——" Nhìn thấy Tiêu Nhược Yên tức giận đến mức mí mắt muốn bung ra, Cao Vũ vội vàng tiến đến nắm cánh tay của cô, Tiêu Nhược Yên lùi về phía sau: "Cậu chú ý cho tôi!"
Ây da?
Cao Vũ mỉm cười, mắt phượng nhướng lên: "Tớ có thể gặp mặt nữ thần Nhan của tớ được chưa?"
Tiêu Nhược Yên cười ha ha: "Nữ thần của cậu?"
Cao Vũ: ...
Ôi trời ơi!
Không ngờ đời này anh ta còn có thể nhìn thấy Giám đốc Tiêu già mồm ghen tị như vậy???
Trên ban công.
Lan Lan và Lão Đại không biết nhân vật Cao Vũ này, nhưng trước đây từng nghe nói hình như Tiêu Nhược Yên có một người bạn trai mập mờ, chẳng lẽ là anh ta?
Nhan Chỉ Lan cũng nhìn chăm chú, ánh mắt tràn đầy phức tạp và khó hiểu.
Lan Lan tức giận: "Cái gì, một người đàn ông to cao lại còn trắng hơn cả tớ, môi của anh ta bị gì vậy? Hồng như vậy, anh ta trang điểm à? Cho rằng mình là nghệ sĩ à? Tiện nam."
Trương Vi kéo kéo cánh tay của Lan Lan: "Này này, được rồi, sủi cảo cậu cũng ăn xong rồi, chúng ta trở về đi."
Cô ấy nhìn Nhan Chỉ Lan: "Tớ thấy hình như Lão Nhị hơi bực mình, anh ta không mời mà tới à?"
Mắt nhìn xuống dưới.
Tiêu Nhược Yên thực sự rất tức giận, vẻ mặt tức giận của cô chính là lạnh như băng, bộ dáng khoanh tay tùy người ta nói bất cứ điều gì cũng sẽ bất khả xâm phạm.
Nghe thấy cô nói để mình lăn vào khách sạn, Cao Vũ quả thực muốn khóc: "Cậu đây là qua cầu rút ván à? Nhược Yên, cậu nói xem, là ai? Khi cậu say rượu ngất đi, đưa cậu về nhà? Là ai? Khi cậu khóc thâu đêm nhớ thương nữ thần, im lặng tắt đèn lại để giữ hình tượng lạnh lùng cho cậu? Là ai không ngại đường xa làm phiền honey của tớ, giúp cậu tìm hiểu xem nữ thần có ăn ngon ngủ ngon hay không? Cậu tàn nhẫn như vậy à?
Còn không cho tớ chút mặt mũi nào à?"
Nhan Chỉ Lan đang cầm con dao giấy mà Lan Lan đã làm, nàng híp mắt nhìn rõ người ở bên dưới, buông lỏng tay ra: "Là anh ta."
Lan Lan và Lão Đại đột nhiên quay đầu lại, là ai? Tại sao Lão Tứ lại có vẻ như quen biết vậy?
......
10 phút sau.
Tiêu Nhược Yên đen mặt đi lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!