—— Đây là hắc đ**m gì, tên trộm nào dám to gan như vậy, tớ chỉ ở có một đêm mà dám đến trộm áo sơ mi?
Lúc Tiêu Nhược Yên nói lời này, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Nhan Chỉ Lan.
Khuôn mặt của tên
-trộm
-Nhan trong ngực cô đỏ bừng thành hoa đào, nàng vẫn giả vờ bình tĩnh: "Có phải lúc dọn dẹp cậu để vào vali rồi không nhìn thấy không?"
"Không có." Tiêu Nhược Yên buồn cười lắc đầu, giả vờ đứng lên: "Tớ phải đi hỏi một chút."
"Này ——" Tiểu Nhan vươn tay ra nắm lấy góc áo của cô.
Tiêu Nhược Yên quay đầu lại nhìn nàng, trong mắt dâng lên ý cười.
Cô nghiêng người về phía trước, rất thành khẩn hỏi: "Cậu biết ai đã trộm à?"
Nhan Chỉ Lan thấy cô như vậy cũng biết mình bị lừa, cắn cắn môi, giọng nói mềm nhũn: "Cậu bắt nạt tớ."
Nàng là một người rất biết làm nũng.
Trước đây, ở ký túc xá, Lão Đại và Lan Lan đều bị vẻ ngoài xinh đẹp kín đáo của Tiểu Nhan mê hoặc.
Chỉ có Tiêu Nhược Yên biết, khi nàng dùng loại âm điệu kéo dài và giọng mũi thì thầm nũng nịu này là quyến rũ đến mức nào.
Chân của Tiêu Nhược Yên mềm nhũn, Nhan Chỉ Lan nhân cơ hội nắm lấy vạt áo của cô, nhẹ nhàng lắc lắc nũng nịu: "Vậy cậu cho tớ đi, được không?"
Ánh mắt của nàng làm cho tâm tư của Tiêu Nhược Yên dập dờn, cô lập tức lắp bắp: "Cho, cho cậu cái gì?"
Không ngờ rằng sau nhiều năm không gặp, Tiểu Nhan lại biến thành thế này.
Ban ngày ban mặt, nàng đang nói gì vậy?
Lần này đến lượt Nhan Chỉ Lan nhìn cô, cười như không cười: "Đương nhiên là áo sơ mi rồi, nếu không thì cậu nghĩ là cái gì?"
Tiêu Nhược Yên:...
Nhịp tim của Nhan Chỉ Lan đập rộn lên, mặt đỏ bừng, nàng cắn môi nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên, vừa ngượng ngùng vừa dũng cảm nhẹ giọng hỏi: "A Yên, cậu nghĩ là cái gì?"
Luồng nóng lập tức ập đến một cách đột ngột.
Sự mập mờ như có như không trước đó ập đến mãnh liệt, làm cho không khí trở nên ngọt ngào hơn vài phần.
Nhịp tim của Tiêu Nhược Yên đập dữ dội, cô nhìn Nhan Chỉ Lan, cổ họng hơi khô rát.
Nhan Chỉ Lan cũng nhìn cô, trong mắt chứa đựng đủ loại tình cảm.
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại một cách vô thức.
Một chút, gần thêm một chút nữa.
Ngay thời khắc mấu chốt đó, ngoài cửa, Lan Lan gõ cửa, hét lớn: "Lão Nhị, Lão Tứ, mở cửa, là tớ, Lan Lan đến rồi!"
Tiêu Nhược Yên:...
Nhan Chỉ Lan:...
Hôm nay Lan Lan rất hưng phấn, mua không ít đồ ăn vặt, muốn đến tìm hai người nói chuyện phiếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!