Chương 111: Ngoại truyện 9

Tình yêu đôi khi giống như một cuộc giằng co.

Rõ ràng là Nhan Chỉ Lan rung động trước, nàng từng bước từng bước châm ngòi cho Tiêu Nhược Yên. Nhưng đến khi nàng bắt đầu dao động, Tiêu Nhược Yên lại siết chặt tay nàng, khiến hoa nở rực rỡ trong mắt nàng.

Đều là tuổi trẻ ngông cuồng, là giai đoạn thân thể và tâm hồn lớn lên chóng mặt. Tiêu Nhược Yên không nhịn được mà ôm chặt lấy Nhan Chỉ Lan, siết lấy eo nàng, ôm thật chặt không buông.

Nhan Chỉ Lan dựa vào ngực cô, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của cô, từng nhịp từng nhịp hòa cùng nhịp tim của mình.

Khoảnh khắc đó, Nhan Chỉ Lan hiểu ra, nàng không thể trốn được nữa.

Sau này khi Tiêu Nhược Yên kể lại đoạn này cho con gái Lan Yên, cô cực kỳ đắc ý và tự tin: "Con không biết đâu, mẹ con bình thường khí thế mạnh cỡ nào, trong ký túc xá tuy không ai nói ra, nhưng thật ra ai cũng hơi sợ mẹ con. Thế mà sau đó thì sao? Không phải vẫn ngoan như thỏ trắng rúc vào lòng mami hay sao, còn dựa dẫm vào mami nữa."

Nhan Chỉ Lan ngồi bên cạnh nghe mà cười tủm tỉm, nàng cảm thấy mình và cô đã là vợ chồng già rồi, cũng nên chừa cho A Yên chút mặt mũi.

Lan Yên nghe xong suy nghĩ một lát, rồi dùng ánh mắt khinh bỉ kèm không thể tin nổi mà hỏi: "Không phải chứ, mami, con không nghe lầm đúng không? Mẹ chỉ ôm rồi để mami muốn làm gì thì làm, mà mami chẳng làm gì hết á?"

Tiêu Nhược Yên: ......

Nhan Chỉ Lan: ^0^

Không hổ là con gái của Nhan Chỉ Lan nàng, một câu trúng tim đen.

Đúng vậy, Tiêu Nhược Yên chẳng làm gì cả, chỉ ôm Tiểu Nhan ngủ nguyên một đêm.

Khi đó, Tiểu Nhan thậm chí còn lén tra trên điện thoại.

— Nếu rất yêu rất yêu một người, có thể bình thản ôm người đó ngủ cả một đêm không?

Thời đó mạng xã hội còn khá trong sáng, câu trả lời cũng rất lịch sự.

— Người bạn ôm chắc là cừu non rồi.

— Lầu trên nói gì vậy? Có khi người yêu của chủ thớt là bậc nhân giả ôm mà không loạn, lòng mang thiên hạ thì sao.

— Ninja vô địch.

— Vô địch thật cô đơn, chắc là không được đâu.

— Oh oh, bệnh kín của sự cô đơn........

Lan Yên lắc đầu, cảm khái nhìn mami: "Nếu tính theo tốc độ của Tần Thi Mộng, chắc con phải ra đời sớm hơn bây giờ mười năm."

Tiêu Nhược Yên: ......

Nhan Chỉ Lan: ......

Tiêu Nhược Yên hoàn toàn không biết, khi cô còn đang chìm trong khí thế công khí ngút trời chuẩn bị yêu đương, Tiểu Nhan đã bắt đầu nghĩ tới chuyện lên giường rồi.

Thực tế cũng chứng minh, nếu không phải Nhan Chỉ Lan nhường cô, Tiêu Nhược Yên đại khái chẳng có thiên phú gì để làm công quân.

Hai người có thể ở bên nhau, mỗi ngày nắm tay ngắm mặt trời trăng sao, cùng nhau tản bộ trong khuôn viên trường, là chuyện hạnh phúc biết bao.

Lên lớp mười một, sau nụ hôn đầu ở chuyến đi Hải Nam, hai người càng ngày càng không kiêng dè nữa.

Trường học đơn giản chính là thiên đường của họ. Lão Đại chưa từng nói với hai người rằng, thật ra cô ấy không phải vụng trộm mới phát hiện Lão Nhị và Lão Tứ yêu nhau, mà là không cẩn thận nhìn thấy.

Dù sao lúc đó tình yêu đồng giới vẫn chưa được chấp nhận như bây giờ, Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan đều là yêu đương bí mật. Thỉnh thoảng cãi vã, giận dỗi nhau chút, cũng cố gắng biểu hiện cho thật bình thường.

Tuổi trẻ, phiền nhất chính là mấy màn cậu đuổi tớ, tớ đuổi cậu, cả đống đào hoa công khai tỏ tình ngay trước mắt hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!