Chương 110: Ngoại truyện 8

Khoảng thời gian đó, vì muốn tạo không khí mới cho học kỳ mới, mỗi sáng thứ Hai nhà trường đều tổ chức lễ chào cờ.

Còn người kéo cờ đều được chọn từ các lớp, là những học sinh vừa giỏi vừa ngoan, ngoại hình và dáng người đều nổi bật.

Việc này thuộc dạng nhiệm vụ chính trị, không thể từ chối, mà lần này vừa hay lại chọn trúng Nhan Chỉ Lan.

Tiểu Nhan cũng đang cần một chút thời gian riêng để điều chỉnh tâm trạng, nên nàng đồng ý rất dứt khoát. Lan Lan và Lão Đại nghe xong cười tươi rói: "Bọn tớ đi cổ vũ cho cậu nha."

Cô ấy muốn nhân cơ hội đi ngắm trai xinh gái đẹp.

Người mà Lan Lan thích trước giờ vẫn khá mơ hồ. Trông cô ấy có vẻ rất đào hoa, lúc thì mê anh đẹp trai này, lúc lại mê cô gái xinh đẹp kia, nhưng chưa từng thấy cô ấy động lòng thật sự. Người theo đuổi không ít, nhưng cô ấy chẳng để mắt đến ai.

Tiểu Nhan mỉm cười, đúng lúc đó Tiêu Nhược Yên đang thu dọn ga giường, cũng vui vẻ nhìn nàng: "Tớ cũng đi."

Từ sau kỳ nghỉ, trong lòng Tiêu Nhược Yên đã không còn giống như trước nữa. Vốn là người thích ở một mình, giờ đây cô chỉ hận không thể ở bên Tiểu Nhan hai mươi bốn tiếng một ngày.

Cô rất đơn thuần và non nớt, không hiểu nhiều mưu tính phức tạp, cũng không "hư hỏng" như sau này khi trưởng thành gặp lại. Với A Yên mà nói, chỉ cần được nhìn Tiểu Nhan, nhìn nàng cười, nhìn vào đôi mắt nàng, đã thấy thỏa mãn vô cùng rồi.

Nụ cười của Nhan Chỉ Lan cứng lại vài giây, nàng quay đầu đi, từ chối một cách rất tự nhiên: "Không cần đâu, mấy cậu đi tớ sẽ căng thẳng."

"Cậu mà cũng căng thẳng à? Thôi đi." Lan Lan không tin chút nào. Cô ấy nhìn chằm chằm Nhan Chỉ Lan, luôn cảm thấy Lão Tứ nhà mình có gì đó không đúng, cứ như đang có tâm sự.

Lão Đại không nhạy cảm như Lan Lan, kéo cô ấy lại: "Cậu đừng hùa theo nữa."

Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng vào mắt Nhan Chỉ Lan, Nhan Chỉ Lan không dám đối diện với ánh mắt ấy. A Yên mỉm cười lắc đầu, cầm điện thoại lên, ngọt ngào nhắn cho Tiểu Nhan một tin.

— Tớ nhìn cậu, cậu thật sự sẽ căng thẳng sao?

Sau khi nhận được tin nhắn mang đầy "tâm tư gái thẳng" này, trái tim của Nhan Chỉ Lan vừa mới dịu xuống được một chút lại lập tức loạn nhịp.

Trái tim của nàng như bị xé thành hai mảnh.

Một mảnh liều mạng khao khát A Yên, một mảnh lại gào thét rằng sau này A Yên sẽ vì nàng mà chịu tổn thương sâu sắc.

Nàng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn trả lời Tiêu Nhược Yên một chữ "Đúng".

A Yên nhìn thấy tin nhắn đó, tâm trạng vui vẻ suốt một ngày, thậm chí buổi tối đến lúc tập cùng ban nhạc cũng không nhịn được cong khóe môi, khiến những người bên cạnh nhìn mà chẳng hiểu chuyện gì.

Thanh xuân, chính là trôi qua trong những lúc vừa vui vẻ vừa giằng xé như vậy.

Nhan Chỉ Lan dốc toàn tâm toàn lực vào huấn luyện mỗi ngày. Nàng bước những bước chính quy vững vàng, hô khẩu hiệu to rõ, mỗi ngày trở về quần áo đều ướt đẫm mồ hôi.

Có lúc mệt đến mức nàng vừa nằm xuống giường là ngủ luôn.

Khi Tiêu Nhược Yên về đến ký túc xá, Lan Lan kéo cô lại, chỉ về phía Tiểu Nhan: "Lão Tứ có hơi là lạ đó, nghiêm túc như vậy, chẳng lẽ sau này bỏ đàn theo võ à?"

Nhìn đà huấn luyện kia, ai không biết còn tưởng nàng muốn vào đội tuyển quốc gia.

Tiêu Nhược Yên không nghĩ nhiều. Cô vốn luôn tin tưởng Tiểu Nhan, lại thêm "filter người mình thích", khiến cô tự hào cho rằng Tiểu Nhan là kiểu người làm cái gì cũng dốc lòng yêu thích việc đó.

Cô không nói gì với Lan Lan, chỉ đi tới mang quần áo Tiểu Nhan thay ra mà chưa kịp giặt đi.

Tiêu Nhược Yên rất nâng niu đôi tay của mình, nhưng quần áo của Tiểu Nhan, cô giặt vô cùng cẩn thận.

Ngày hôm sau, khi Tiểu Nhan lại đi huấn luyện, thấy quần áo của mình đã được giặt sạch sẽ, còn thoang thoảng mùi thơm, treo trên ban công. Nàng đi tới lấy xuống, Lão Đại ngậm kẹo đứng bên cạnh nói: "Là Lão Nhị giặt đó."

Tiểu Nhan ngẩn người, đưa quần áo lên mũi ngửi.

Lão Đại nhìn vào mắt nàng: "Cậu ấy đối xử với cậu thật sự rất tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!