Chương 109: Ngoại truyện 7

Thấy mình bị quấn chăn kín mít, Nhan Chỉ Lan cạn lời nhìn Tiêu Nhược Yên.

Nếu tức giận có phân chia cấp độ, sau nhiều lần "đối đầu" như vậy, Tiêu Nhược Yên có thể trực tiếp làm nàng tức chết. Nàng mặc hấp dẫn như vậy là để cho Tiêu Nhược Yên có cơ hội quấn chăn cho nàng sao?

Tiêu Nhược Yên lại hoàn toàn không tự biết, mỉm cười nhìn nàng: "Có phải đỡ hơn nhiều rồi không?" Cô xoa xoa tóc Tiểu Nhan, "Sấy khô rồi hãy ngủ, nếu không sẽ đau đầu."

Nhan Chỉ Lan: ......

Rõ ràng nàng cố ý làm kiểu tóc nửa ẩm nửa khô, vừa dịu dàng lại không kém phần dụ hoặc quyến rũ.

Tiêu Nhược Yên mù rồi sao??? Nàng lại không có sức hấp dẫn đến vậy à?

"Sao tự nhiên chạy sang đây mà không nói trước với tớ?" Tiêu Nhược Yên nhìn nàng. Tiểu Nhan nghiêng nghiêng đầu, trợn mắt: "Tớ nhớ cậu, nhớ cậu còn phải xem giờ à? Đúng lúc ở nhà cãi nhau với ba nên sang đây, cậu định đuổi tớ đi sao?"

Tiêu Nhược Yên: ............

Sao thế này?

Cô chọc nàng lúc nào à?

Khoảng thời gian này, hai người hoàn toàn không còn cảnh "cậu diễn, tớ diễn, mọi người cùng diễn" như trước nữa. Cả hai đều tháo bỏ lớp mặt nạ bảo vệ, dần dần bộc lộ con người chân thật nhất của mình.

Tiêu Nhược Yên cũng dần dần không còn lạnh lùng như trước, thậm chí đối với Tiểu Nhan còn biết quan sát sắc mặt, đã bắt đầu lộ ra khí chất "sợ vợ".

Ăn cơm xong.

Tiêu Nhược Yên xoa đầu nàng: "Có mệt không, đi ngủ nhé?"

Tiểu Nhan nhìn cô: "Cậu thì sao?"

Bình thường ở nhà, buổi tối Tiêu Nhược Yên sẽ đọc sách hoặc luyện nhạc cụ. Nhà cô tuy không lớn, nhưng Tiêu Hách và Hứa Niệm đã đặc biệt dùng vách ngăn tạo ra một không gian giống như phòng nhạc để con học tập luyện tập.

Thấy Tiểu Nhan chưa muốn ngủ, Tiêu Nhược Yên nắm tay nàng dẫn vào phòng nhạc.

Vừa vào, Tiểu Nhan kinh ngạc mở to mắt. Căn phòng nho nhỏ không lớn chất đầy sách và nhạc phổ luyện tập, sát tường còn đặt một cây đàn piano, trên đó xếp chồng những bản nhạc do Tiêu Nhược Yên từng viết.

Tiêu Nhược Yên cười: "Vừa hay, cô giáo Nhan, tớ chuẩn bị viết nhạc, có một đoạn giai điệu mãi không chốt được, giúp tớ một tay nhé?"

Một tiếng "cô giáo Nhan" khiến Tiểu Nhan lập tức hãnh diện, nàng nhướng mày, ngẩng đầu liếc cô: "Tớ tính phí theo phút, đắt lắm đấy."

Hai người nhìn nhau rồi cùng cười.

Con người có thể bị thu hút nhau bởi rất nhiều lý do, rồi từ đó sinh ra tình cảm, yêu thương gắn bó.

Có người bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên.

Có người vì dung mạo xinh đẹp, dáng người mỹ lệ.

Thực tế hơn một chút, có thể là vì tiền tài, vì bối cảnh, vì địa vị.

Nhan Chỉ Lan và Tiêu Nhược Yên vẫn luôn cho rằng bốn chữ "trời sinh một cặp" là được phát minh riêng cho hai người họ.

Hai người yêu dáng vẻ của đối phương, thích tính cách của nhau, lại vì cùng yêu âm nhạc mà có sự cộng hưởng và rung động trong tâm hồn, tam quan hợp nhau, chí hướng tương đồng, ngoại hình nhìn mãi không chán, từ trong ra ngoài đều là yêu thích. Còn có tình cảm nào đẹp hơn như thế nữa sao?

Nhan Chỉ Lan đánh đàn, trao đổi với Tiêu Nhược Yên. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rơi xuống người nàng, mang theo đầy ắp dịu dàng. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng mỉm cười nhè nhẹ, tim đập dữ dội, đột nhiên có một loại xung động muốn giữ chặt nàng lại rồi hôn.

"Dục" – chữ này đối với Tiêu Nhược Yên luôn điềm đạm mà nói có chút xa lạ. Cô đỏ mặt ngẩn ngơ nhìn Tiểu Nhan, còn nàng vẫn đang đánh đàn: "Cậu xem đoạn này, chỉnh như vậy có phải hay hơn không? ... A Yên?"

Nói nửa ngày không nghe đáp lại, nàng ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt chan chứa tình ý của Tiêu Nhược Yên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!