Chương 9: Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý

Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán.

"Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen."

"Nhìn không ra luôn đấy."

Phủ nhận cũng vô ích.

Người nói chuyện ngồi ngay sau lưng Vu Dư Hạnh, là hai cô gái, giọng rất nhỏ, nhưng Vu Dư Hạnh nghe rõ mồn một.

Tiếp đó họ lại nói:

"Tịch Dương còn độc thân không nhỉ?"

"Không biết nữa."

"Cậu ấy với ai đó đang quen nhau à?"

"Ai? Trần Tử Đồng?"

"Suỵt..."

Hai người họ bỗng im bặt.

Vu Dư Hạnh đã quen với mấy chuyện này rồi, có "suỵt" hay không cũng chẳng sao, cậu coi như không nghe thấy.

Ọc ọc, uống ngụm nước thôi.

Quả thật chủ đề về Tịch Dương khá nóng, bầu không khí rõ ràng đã không còn xa lạ, im lặng như ban đầu nữa.

Số thứ hai do Tịch Dương chọn, hắn nhập vào điện thoại của đàn anh xong liền quay về.

"Vu Dư Hạnh, tới lượt cậu."

Học trưởng nhìn con số: "Cậu chọn số đầu tiên, cũng trong khoảng 0 đến 100, sau đó sẽ vòng ngược từ chỗ cậu."

Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "17."

"Vãi thật," đàn anh kinh ngạc: "Thật hả trời."

Anh ta suýt nhảy dựng lên, kích động nói: "Anh thề, cái này thật sự không phải kịch bản đâu."

Nói rồi liền đưa điện thoại cho mọi người xem.

Trên màn hình máy tính, hiện con số trắng tinh: 17.

"Ô!!!"

Mọi người không chỉ hò hét mà còn vỗ tay rần rần.

Vu Dư Hạnh: "......"

Vu Dư Hạnh: "???"

Tịch Dương còn chưa kịp về chỗ, mà vòng thứ hai đã "nổ tung" rồi sao?

Đàn anh cất điện thoại đi: "Hai cậu làm sao mà ăn ý vậy, cười chết mất, đúng là biết khuấy động bầu không khí mà."

Vu Dư Hạnh bất đắc dĩ đứng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!