Chương 7: Hôm nay Tịch Dương đeo kính. Là kính nửa gọng. Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài b�

Chưa đến một phút, Tịch Dương đã ghép xong bức tranh ghép trong game của Vu Dư Hạnh, còn đạt được tận 6400 điểm.

"Cậu thật sự lợi hại đấy."

Người ngồi phía trước, Từ Kiệt, lại quay sang, chưa đợi Vu Dư Hạnh mở miệng đã thay cậu nói câu này.

Màn ghép hình mà đạt trên 6000 điểm thì vô cùng khó. Trước đây, Vu Dư Hạnh cao nhất cũng chỉ được 5900 điểm.

Hơn nữa, suốt cả quá trình Tịch Dương không bỏ lỡ một mảnh nào, hoàn toàn liền mạch ghép tới cuối cùng.

Vậy nên, khi Từ Kiệt đã dùng lời để khen sự lợi hại của Tịch Dương, thì Vu Dư Hạnh bổ sung bằng ánh mắt, ném cho Tịch Dương một cái nhìn kiểu "Cậu lợi hại ghê".

Tịch Dương ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt ấy. Hình như ban đầu hắn muốn nói gì đó, nhưng lại nghẹn trong cổ họng.

Cằm khẽ động, nét mặt khó tả, vừa như cười vừa như không.

"Cậu không khen tôi sao?"

Tịch Dương đưa điện thoại lại cho Vu Dư Hạnh.

Vu Dư Hạnh đương nhiên: "Cậu thật giỏi," nói xong lại hỏi: "Cậu chơi cửa ải này lần thứ mấy rồi?"

Từ Kiệt ở bên cũng xen vào: "Tôi cũng sắp tới màn này rồi, cậu cũng giúp tôi vượt qua đi."

Tịch Dương đáp: "Một lần của tôi, một lần của cậu."

Vu Dư Hạnh giơ ngón cái, không khách khí mà tặng ba cái like: "Giỏi giỏi giỏi."

Tịch Dương lại đẩy gọng kính, tiện tay che đi vẻ mặt của bản thân lúc này. Một vẻ đắc ý không thể giấu nổi, kèm theo bộ dáng kiêu ngao ra mặt.

"Này!" Từ Kiệt hỏi: "Cậu có nghe tôi nói gì không?"

Lúc này Tịch Dương mới ngẩng đầu: "Cậu nói gì?"

Từ Kiệt: "......"

Từ Kiệt: "Cậu cũng giúp tôi qua đi, cho tôi cũng được 6000 điểm."

Tịch Dương: "Cậu bảo tôi qua là tôi phải qua sao?"

Từ Kiệt nghẹn họng, nhưng lập tức cảm thấy câu chất vấn này quả thật cũng có lý.

Nhưng rất nhanh, Tịch Dương lại mở miệng: "Cậu có thể ngồi xuống không?"

Từ Kiệt dịch xuống một chút: "Vậy cậu giúp tôi đi."

Tịch Dương: "Ngồi xuống."

Từ Kiệt cười hì hì: "Cứ thế quyết định nhé."

Tịch Dương: "Không có việc gì thì đừng quay lại."

Từ Kiệt: "Được rồi được rồi."

Mấy câu trò chuyện còn lại của Tịch Dương và Từ Kiệt, Vu Dư Hạnh chỉ nghe nửa tai. Lúc này cậu đã thoải mái ngả vào ghế, lách tách điên cuồng gõ chữ trên điện thoại.

Gõ gì vậy?

Trong giao diện chat WeChat, đối diện là người bạn cùng bàn thời cấp ba thân thiết của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!