Chương 61: Phiên ngoại 3: Mãi mãi là

Hà Hữu Hữu cảm thấy đôi cẩu lương kia, à không, bây giờ phải gọi là đôi vợ chồng cẩu lương, có một số hành vi thật sự đáng xấu hổ!

Trước hết, để sớm được dọn vào nhà mới mới, hai người họ liên tục rủ cả đám bạn đến nhà ăn lẩu. Miệng thì nói là tụ họp bạn bè, nhưng thực ra là để mọi người hít bớt formaldehyde giúp họ! (Tuy sau đó xác nhận là nồng độ formaldehyde không vượt mức cho phép, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc Hà Hữu Hữu đang tức phát điên và mạnh mẽ lên án bọn họ!)

Tiếp theo là cái tên Tịch Dương kia, được rồi được rồi, biết rồi! Biết là hắn lén cầu hôn Vu Dư Hạnh, biết là cầu hôn thành công, biết là hai người đã đeo nhẫn lấp lánh rồi, biết là còn đi đăng ký quyền giám hộ theo ý nguyện gì đó rồi... Nhưng có thể đừng nhắc đi nhắc lại chuyện này trong nhóm chat nữa được không??!!! Ăn lẩu cũng nói, gặp người bạn nào cũng nhắc lại y chang!

Cuối cùng, Vu Dư Hạnh à, cậu có thể đừng nuông chiều chồng mình quá mức thế được không? Vốn dĩ hắn đã ngông cuồng lắm rồi, cậu còn nuông chiều thế này, cái gì cũng chiều, chỉ tổ hại bọn tôi thôi... hu hu hu.

Hạnh phúc của hai người thật sự là quá chói mắt!

Chắc là do Hà Hữu Hữu uống say rồi, tất cả là lỗi của Tịch Dương, toàn mang rượu ngon đồ ăn ngon ra, thử hỏi ai mà chẳng say cho được?

Nghe thêm vài câu chuyện, hồi tưởng lại những năm tháng sinh viên ngày trước của bọn họ nữa...

Thế nên mới thực sự rất mất mặt. Cậu ta lảm nhảm một tràng, còn lạch cạch gõ ra hết những suy nghĩ vớ vẩn vừa nãy vào điện thoại, viết linh tinh chẳng đâu vào đâu, suýt nữa thì đăng thẳng lên vòng bạn bè.

May mà bị Tiểu Chính ngăn lại kịp thời.

Nhưng mà đã viết dài như vậy rồi, không đăng thì tiếc. Thế là mấy người anh em trong nhóm quyết định gửi thẳng vào nhóm chat, chờ sáng mai hắn tinh rượu sẽ phải đào lỗ chui xuống đất vì xấu hổ.

Hôm nay là tròn năm năm kể từ khi bọn họ tốt nghiệp.

Không đúng, phải nói là năm nay là năm thứ năm sau khi mọi người tốt nghiệp, trừ Vu Dư Hạnh và Tịch Dương.

Tiểu Chính đã kết hôn, Thái Tiểu Minh cũng đang chuẩn bị bước vào con đường hôn nhân, chỉ còn Ngô Huy và Hà Hữu Hữu vẫn còn độc thân. Mỗi người đều đã có một công việc ổn định và cuộc sống tốt đáng mơ ước, dù là về gia đình hay cuộc sống cá nhân.

Còn Vu Dư Hạnh và Tịch Dương thì có chút khác biệt. Hai người học tiếp lên cao học. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Tịch Dương ra ngoài đi làm, còn Vu Dư Hạnh tiếp tục học lên tiến sĩ.

Ngôi nhà là mua từ năm ngoái, còn lời cầu hôn là vào tháng trước.

Theo lời nhiều người kể (mà thật ra là do Tịch Dương tự kể cũng không ít), màn cầu hôn ấy diễn ra vào một buổi tối vô cùng bình thường.

Một buổi tối thứ Sáu không có gì đặc biệt cả.

Tịch Dương như thường lệ đến đón Vu Dư Hạnh đi ăn tối, ăn xong thì như thường lệ đi dạo một chút, và cũng như thường lệ đến ngôi nhà mới xem qua.

Ngày chuyển nhà đã định rồi, nhưng không phải hôm đó, chỉ là Vu Dư Hạnh nói muốn ngắm sao một chút.

Trong rạp chiếu phim mini ở nhà, trần nhà được làm thành mái vòm sao trời. Đây là một món quà mà Tịch Dương lén lút tự mình chuẩn bị để tạo bất ngờ cho Vu Dư Hạnh. Rất đẹp... đẹp đến mức kinh ngạc.

Thứ Sáu luôn là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong tuần, mọi việc đều có thể tạm gác lại, nhịp sống chậm hơn, chỉ cần tận hưởng cuộc sống hiện tại.

Tối hôm đó, họ đã chiếu một bộ phim cũ trong rạp mini tại nhà.

Khi bộ phim kết thúc, giữa đoạn:

"Buồn ngủ quá."

"Không được ngủ."

Giữa câu nói đùa ấy, Tịch Dương bất ngờ quỳ một gối xuống.

Rồi là hoa, rồi là nhẫn, rồi là những ánh đèn nhỏ xinh được bật lên một cách đặc biệt trong màn đêm.

Tịch Dương đã cầu hôn Vu Dư Hạnh dưới bầu trời sao.

Hà Hữu Hữu lập tức giơ tay: "Chuyện hay thế. Tôi muốn nghe, kể tôi nghe đi."

Tịch Dương giơ một ngón tay lên: "Đây là số mấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!