Chương 60: Phiên ngoại 2: Thâm nhập vào nội bộ

Bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ, Vu Dư Hạnh đang rất căng thẳng.

Lúc này, ba người họ đang ngồi trong phòng khách nhà Ngô Huy, chẳng ai nhìn ai.

"Ba người họ" tức là Vu Dư Hạnh, Tịch Dương và Ngô Huy.

Vì sao lại ngồi ở đây ư?

Bởi vì Vu Dư Hạnh hiện đang 'vô gia cư' không có chỗ nào để về.

Và kéo theo đó, Tịch Dương cũng 'vô gia cư' theo.

Bây giờ là 3 giờ 56 phút chiều ở Bắc Kinh, cũng là thời điểm kỳ nghỉ đông năm tư đại học của bọn họ bắt đầu.

Vậy, mười phút trước đã xảy ra chuyện gì?

Mười phút trước, khi Vu Dư Hạnh và Tịch Dương vừa xem xong bộ phim mới ra rạp gần đây, thì mẹ của Vu Dư Hạnh gọi điện tới.

Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đã bên nhau hơn ba năm rồi. Số lần cãi nhau không nhiều, mà cũng chóng lành.

Vu Dư Hạnh từng khóc vài lần trước mặt Tịch Dương. Có lúc là khóc thật, có lúc là giả vờ khóc. Nhưng dù thế nào, tâm trạng cậu cũng nhanh chóng dịu lại nhờ những hành động trêu chọc vô nghĩa nhưng buồn cười của hắn.

Vu Dư Hạnh cũng từng khiến Tịch Dương giận, nhưng như Tịch Dương từng nói:

"Mọi người không biết em ấy biết làm nũng đáng yêu đến mức nào đâu."

Dĩ nhiên bọn họ không biết Vu Dư Hạnh biết làm nũng thế nào. Chỉ biết rằng Tịch Dương luôn là người rất dễ dỗ và nguôi giận nhanh.

Hai người họ đều nỗ lực cố gắng trong lĩnh vực riêng của mình. Thậm chí một thời gian, chẳng hiểu sao cả hai lại giống như bị "lên cơn", ai cũng cố gắng cạnh tranh, ganh đua dù ngành học không liên quan đến nhau. Cứ như muốn giữ mãi cái thế "sánh vai bên nhau" từ ngày trước đến tận bây giờ.

Mùa thu năm ba đại học, hai người bắt đầu thuê một căn hộ nhỏ ở gần trường. Bắt đầu cuộc sống chung khiến người khác phải ghen tỵ.

Từ đó, hai người học cách hòa hợp, vừa thêm phần thân mật và thấu hiểu nhau hơn. Không chỉ ở trong trường, mà còn cả trong gia đình.

Đặc biệt là Tịch Dương. Hắn đã thành công "xâm nhập nội bộ" vào gia đình nhỏ của Vu Dư Hạnh.

Những anh chị em họ hàng thân thiết với Vu Dư Hạnh đều lần lượt bị Tịch Dương thu phục. Chỉ dùng vài câu như "Chơi game cũng khá đấy", "Em cũng có mấy bộ sưu tập này", "Nếu cần thì em có thể hỏi giúp thử xem", mấy lời vừa có thành ý vừa có sức hút như vậy, cứ thế nhanh chóng chinh phục được lòng người.

Thế là mỗi khi về nhà nghỉ lễ, Vu Dư Hạnh nhận được vô số lời thăm hỏi và quan tâm. Khi mọi người quan tâm cậu, ai cũng quan tâm đến cậu, nhưng không quên thêm một câu: "Gọi Tịch Dương cùng qua đi!"

Người bị "thu phục" không chỉ dừng lại ở những anh chị em họ nhỏ tuổi. Kể cả bậc trưởng bối cũng khó thoát.

Ba mẹ của Vu Dư Hạnh thì khỏi phải nói. Họ luôn coi bạn bè của con trai như người nhà, hai người rất thích Tịch Dương, thường xuyên chào đón, tiếp đãi hắn nồng nhiệt.

Còn những người họ hàng khác chỉ cần nghe Tịch Dương học cùng trường Đại học Lam Thành với Vu Dư Hạnh là đã có thiện cảm rồi. Thêm việc hắn vui vẻ nhận dạy kèm cho đám em họ, thế là mạng lưới quan hệ của Tịch giăng ra khắp nơi.

Đến lúc này Vu Dư Hạnh mới hiểu vì sao ai cũng khen Tịch Dương giao tiếp giỏi. Và tại sao mọi người cứ nhấn mạnh chuyện trước kia Tịch từng không dám đến gần cậu. Quả thật trái ngược hẳn với hình tượng "người gặp người mến" mà Tịch Dương có.

Tất nhiên, Vu Dư Hạnh cũng từng "thâm nhập nội bộ" vào gia đình của Tịch Dương, chỉ là cậu không giỏi bằng.

Cậu mới chỉ chiếm được cảm tình của ba mẹ Tịch Dương. Chỉ thế thôi, nhưng mà cũng đá khá giỏi rồi.

Thử hỏi, một cậu nhóc ngoan ngoãn, học giỏi từ bé, còn giúp mẹ Tịch "quản giáo" được Tịch Dương, làm sao mà ba mẹ Tịch lại không quý cho được?

Vu Dư Hạnh từng đến ăn cơm nhà Tịch nhiều lần. Thậm chí, nhờ quan hệ của hai người, mà ba mẹ hai bên khi tình cờ gặp nhau ngoài phố còn có thể thân thiết chào hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Quan hệ của họ thật sự rất tốt, không chỉ trong phạm vi Đại học Lam Thành.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, mọi chuyện hẳn sẽ rất yên ổn. Dù sao họ cũng đâu có ý định quay lại quê nhà Hạc Thành. Cả hai đều muốn ở lại Lam Thành làm việc, mỗi người theo đuổi sự nghiệp của riêng mình nhưng vẫn sống cùng nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!