Chương 6: Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy. "Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường C

Hôm nay Tịch Dương đeo kính.

Là kính nửa gọng.

Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài bạn nữ cùng lớp cấp ba của Vu Dư Hạnh thì: khi không đeo kính, Tịch Dương có vẻ trông lười biếng, kiểu "tra nam nhưng lại rất cuốn hút", còn khi đeo kính thì khí chất ấy được kiềm bớt đi một chút, toát ra vài phần nho nhã thư sinh.

Lần đầu nghe những lời này, Vu Dư Hạnh nghĩ vài giây, cảm thấy cũng có chút đúng.

Chỉ là cái khí chất thư sinh đó chỉ tồn tại khi hắn hoàn toàn không có biểu cảm gì. Còn hễ Tịch Dương có bất kỳ biểu cảm nào, dù là cười hay gì khác thì có đeo kính hay không cũng chẳng khác biệt.

Ảnh chụp cũng vậy. Trong bảng vinh danh cuối cấp ba, ảnh của Tịch Dương đã thay đến ba lần, bối cảnh mỗi lần đều khác, nhưng lần nào nhìn vào cũng ngạo mạn đến cực điểm.

Điều đó cho thấy, cái khí chất toát ra từ trong cốt tủy là không thể thay đổi.

Trong mấy câu chuyện cười kiểu "chọn Tịch Dương hay chọn Vu Dư Hạnh", có người đứng về phía Vu Dư Hạnh từng nói thế này: "Tịch Dương nhìn cứ như mỗi sợi tóc đều có bạn gái, còn nhìn Vu Dư Hạnh thì ngoan ngoãn, dịu dàng."

Về cái câu "ngoan ngoãn, dịu dàng" ấy, Vu Dư Hạnh vừa nổi hết da gà, vừa hoàn toàn không công nhận.

Nếu "ngoan ngoãn, dịu dàng" là sai, thì "mỗi sợi tóc đều có bạn gái" cũng sai nốt.

Đúng vậy, chính là như thế.

Trên xe, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh là hai người duy nhất có mái tóc màu tím, quá mức nổi bật.

Mỗi khi có người lên xe, đều sẽ liếc nhìn về phía họ, sau đó bộc lộ đủ kiểu biểu cảm: có ngạc nhiên, có nghi hoặc, có cả...

Tám chuyện.

Vu Dư Hạnh cũng chẳng thấy lạ, dù sao theo "kịch bản" thì lúc này cậu và người bên cạnh vốn là tình địch.

Chẳng mấy chốc, tài xế khởi động xe, chắc là người đã đến gần đủ.

Con người khi rảnh rỗi chẳng biết làm gì thì sẽ điên cuồng bấm F5—câu này quả thật quá đúng. Vu Dư Hạnh lúc này cũng đang trượt màn hình điện thoại liên tục.

Không biết lần thứ bao nhiêu rồi, thì chân của Tịch Dương lại chạm sang một chút.

Ngón cái của Vu Dư Hạnh dừng lại, khóe mắt đặt hết vào khoảng cách giữa hai đôi chân.

Không chỉ một người từng nói, chân của Vu Dư Hạnh rất đẹp. Cho nên hôm nay cậu lại mặc quần short.

Khi khoảng cách chỉ còn chưa đến mười centimet, chân Tịch Dương dừng lại.

Hắn cũng đang nghịch điện thoại, nhưng lúc này đã tháo tai nghe, đang xem WeChat.

Điều hoà trên đầu bắt đầu thổi gió lạnh, luồng gió nhẹ nhàng vừa khéo phả vào cổ Vu Dư Hạnh, một phần còn luồn cả vào trong cổ áo.

Ngẩn ngơ nhìn ghế trước vài giây, Vu Dư Hạnh dịch chân phải của mình.

"Cái này buồn cười quá, tôi tag cậu rồi đấy."

Có người ở phía trước nói.

Vu Dư Hạnh vẫn khẽ nhích.

"Bí thư chi đoàn lại phát thông báo nữa hả, sao lại có buổi tọa đàm nữa vậy."

Vu Dư Hạnh tiếp tục dịch chân.

"Tối qua ai ngáy đấy? M* nó làm tao tỉnh luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!