"Cậu có biết Vu Dư Hạnh không?"
Đây là lần đầu tiên Ngô Huy nghe thấy cái tên ấy từ miệng Tịch Dương.
Lúc đó, họ đang học tiết Vật lý. Một buổi chiều mơ màng, cả lớp yên tĩnh đến mức ngoài giọng thầy đang giảng bài trên bục thì không còn tiếng động nào khác.
Cơn buồn ngủ của Ngô Huy bị câu hỏi kia đánh thức. Cậu ta lim dim mở mắt, hỏi:
"Vu Dư Hạnh bên lớp 8 ấy hả?"
Tịch Dương xoay cây bút trong tay, mắt nhìn thẳng lên bảng đen, đáp: "Ừ."
Tư thế chăm chú nhìn bảng của hắn có chút kỳ lạ, như thể đang rất nghiêm túc nghe giảng. Điều đó khiến Ngô Huy cũng tò mò nhìn theo.
Giáo viên đang vẽ gì đó như "biểu đồ phân tích lực", nào là đường này, đường kia... thật phiền, cậu ta chẳng hiểu nổi.
"Gì vậy?" Ngô Huy gục đầu xuống bàn hỏi: "Vu Dư Hạnh làm sao?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không có gì."
Ngô Huy "ờ" một tiếng, nhắm mắt tiếp. Nhưng dường như cậu ta chợt nhận ra điều gì đó kỳ lạ, lại mở mắt ra lần nữa.
"Cái tên cậu viết trên tờ ghi bài tập kia... chẳng phải là Vu Dư Hạnh sao?"
Ngô Huy cúi đầu nhìn phần ghi tên trên tờ ghi bài của Tịch Dương. Hắn cũng cúi xuống nhìn theo.
Ngô Huy bật cười không nương tay: "Chữ của cậu đúng là..." Rồi lại nói: "Viết tên Vu Dư Hạnh ở đó làm gì, làm bài hộ à?"
Cậu ta lại nói tiếp: "Giúp cậu ta làm bài gì chứ? Nói là cậu chép bài của cậu ta thì đúng hơn." Sau đó than thở: "Mẹ kiếp, buồn ngủ quá, thầy Vật lý đúng là liều thuốc thôi miên."
Ngô Huy quay sang hỏi Tịch Dương: "Này, tan học đi chơi bóng không?"
Sau đó lại hỏi lần nữa: "Tự dưng hỏi Vu Dư Hạnh làm gì thế?"
Tịch Dương cuối cùng cũng mở miệng:"Chỉ đơn giản hỏi vậy thôi."
"Hả, là sao?" Ngô Huy tựa cằm lên cánh tay thắc mắc, "Muốn học tập người giỏi à?"
Tịch Dương chỉ nói: "Tiết sau quay về chỗ cậu ngồi đi."
Ngô Huy uể oải "ừm" hai tiếng, rồi ngủ mất.
Lần thứ hai cái tên Vu Dư Hạnh gắn liền với hai người họ — là vì Thái Tiểu Minh.
Mùa xuân ấm áp, tủ lạnh của căn tin trường cuối cùng cũng được cắm điện. Cậu ta và Tịch Dương mua được que kem đầu tiên của năm.
Tiết sau là môn Giáo dục công dân, cả lớp bước đi thong thả. Vừa từ cửa sau vào lớp, họ đã thấy Thái Tiểu Minh ôm đầu cười kỳ lạ, trong tay cầm một tờ giấy.
Trên giấy là một mảng lớn nét bút chì bị tẩy nhòe. Chưa kịp nhìn rõ, "soạt" một cái, tờ giấy đã bị Tịch Dương giật mất.
"Hahahahahahaha—"
Thái Tiểu Minh cười lớn: "Bị tôi phát hiện rồi nhé!"
Tịch Dương chỉ liếc qua, lẩm bẩm: "Nhạt nhẽo." Rồi vò tròn tờ giấy, ném vào thùng rác.
Ngô Huy tò mò: "Cái gì đấy? Có gì viết trên đó à?"
Thái Tiểu Minh hất hất cằm: "Cậu trong giờ học ngồi viết tên Vu Dư Hạnh lên vở làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!