Chương 49: Ngủ cùng với anh

Dĩ nhiên vì lời của Tịch Dương mà Vu Dư Hạnh sững người, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Cậu tìm một chỗ bậc thang sạch sẽ ngồi xuống, lúc này tim đập không nhanh lắm, nhưng lại nặng nề, từng nhịp từng nhịp "thình thịch" gõ vào lồng ngực.

Bên cạnh cầu thang là tay vịn đã hơi gỉ sét, ngoài tay vịn là một mảng lớn cửa kính.

Bầu trời tối nay cũng không đẹp, không sao, không trăng, nhưng ánh đèn đường sáng trưng chiếu lên hàng cây khiến bóng cây hắt xuống cũng rất đẹp.

"Thế nào, sao không nói gì nữa?"

Hai bên im lặng rất lâu, Tịch Dương mới mở miệng.

Vu Dư Hạnh: "Nói cái gì chứ?" Cậu nghĩ một lúc, vắt óc ra được một câu có lẽ hợp: "Nói... cảm ơn à?"

Tịch Dương như cười khẽ: "Em thấy có gánh nặng không, Vu Dư Hạnh?"

Vu Dư Hạnh chớp mắt.

Cậu theo bản năng muốn tựa vào lan can, nhưng lập tức nhớ ra lan can bẩn, lại ngồi thẳng dậy.

Dường như Tịch Dương thật sự đã nói trúng mớ cảm xúc rối bời của cậu.

"Gánh nặng" từ này khá hợp, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.

Vu Dư Hạnh: "Em..."

Mới nói được một chữ, cậu lại không biết nên nói gì tiếp.

"Sao thế?" Tịch Dương nói: "Cảm thấy anh yêu em quá nhiều, ngại ngùng hả?"

Vu Dư Hạnh phì cười một tiếng.

Tịch Dương quả thực biết cách chọc cậu bật cười.

Cái giọng điệu cà lơ phất phơ ấy, thật là quá đáng mà.

"Không phải." Vu Dư Hạnh đặt cằm lên đầu gối, cuối cùng nghĩ ra điều muốn nói: "Sao anh có thể theo em đến tận trường này chứ."

Tịch Dương cười: "Vu Dư Hạnh, đây là Đại học Lam Thành, đâu phải là trường bừa bãi nào đó."

Vu Dư Hạnh "phụt" cười ra tiếng.

Tịch Dương: "Em không biết hôm anh nhận được điện báo của trường, ba anh đã ở trong nhóm gia đình khoe khoang đến tận trời với cả dòng họ đâu."

Lần này Vu Dư Hạnh bật cười thành tiếng: "Làm quá rồi đó."

"Không lừa em đâu." Tịch Dương cũng cười theo: "Thông báo nhập học vừa về tay, ông ấy liền gửi cho anh cái lì xì 8888 tệ."

Vu Dư Hạnh "a" một tiếng: "Thế thì anh không chia em chút à."

Tịch Dương: "Cho em hết."

Vu Dư Hạnh: "Gì vậy, định dùng tiền mua vui cho em à?"

Tịch Dương: "Mua được thì anh nguyện ý chứ."

Vu Dư Hạnh chống đầu lên: "Được rồi, không sao nữa."

Tịch Dương: "Em đang ở đâu? Anh tới tìm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!