Vu Dư Hạnh thật sự không hiểu sao lại có kiểu người như vậy, chỉ vì thấy cậu ăn kem ngon lành, không muốn cậu ăn nữa, đỏ mắt ghen tị liền lôi người ta vào trong tòa giảng đường để hôn.
Tịch Dương sao lại làm như thế chứ!
Ở cuối hành lang giảng đường, Vu Dư Hạnh nhìn que kem dính dính nhớp nháp trên tay, lườm Tịch Dương một cái.
"Lần sau báo trước một tiếng được không?" Vu Dư Hạnh nhịn không được bật thốt ra.
Tịch Dương mỉm cười: "Được."
Cuối hành lang chính là nhà vệ sinh, Vu Dư Hạnh rửa tay xong bước ra, thì phát hiện chỗ kem còn sót lại đã toàn bộ chui hết vào miệng Tịch Dương.
Thế là anh bạn Tịch Dương này lại lần nữa bị Vu Dư Hạnh lườm cho một cái.
Tịch Dương: "Anh mua cho em cái khác."
Vu Dư Hạnh hắt nước trên tay chưa khô lên mặt hắn: "Thôi thôi không cần."
Tịch Dương: "Em cần."
"Rõ ràng là anh muốn ăn thì có," Vu Dư Hạnh bất lực: "Anh thích ăn kem lắm à?"
Tịch Dương: "Không ngon sao?"
Vu Dư Hạnh: "Ngon, ngon, ngon."
Cuối cùng Tịch Dương vẫn mua cho Vu Dư Hạnh cây kem mới, vị dâu tây, là Vu Dư Hạnh tự chọn.
Vừa ăn Vu Dư Hạnh vừa hỏi: "Lần sau em ăn đồ vị dâu tây, anh còn hôn em không?"
Tịch Dương không nghĩ ngợi: "Anh chưa từng ăn đồ vị dâu từ miệng em sao?"
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Cũng đúng."
Tịch Dương bật cười: "Vu Dư Hạnh, đã có gan hỏi thì đừng đỏ mặt."
Vu Dư Hạnh chỉ tay ra xa: "Tại cái đèn kia chiếu đấy, anh thì biết gì."
Tịch Dương nhìn theo tay cậu, có đèn gì đâu.
Tịch Dương: "Đèn ở đâu?"
Vu Dư Hạnh nghiêm túc: "Người nhìn thấy đèn là người thông minh, nhìn không thấy là đại ngốc."
Tịch Dương ra vẻ hiểu: "Đèn đỏ của hoàng đế."
Hai người dạo quanh trường, rồi lại đi ăn đêm ở phố ăn vặt sau cổng sau, buổi hẹn tối nay coi như kết thúc.
Xuống dưới ký túc xá thì vừa gặpTiểu Nghệ và Đình Đình từ tiệm tạp hóa trên núi về.
Tiểu Nghệ: "Yo."
Vu Dư Hạnh cũng: "Yo."
Tiểu Nghệ: "Tạm biệt."
Vu Dư Hạnh: "Tạm biệt."
Thế là Vu Dư Hạnh cùng Tịch Dương đứng nhìn Tiểu Nghệ và Đình Đình xuống dốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!