Chương 43: Mềm mại

Thật sự thì, Vu Dư Hạnh hoàn toàn không nhìn ra chỗ nào khiến Tịch Dương căng thẳng, dáng vẻ thong dong tự tại mà dựa người, ánh mắt thì không hề né tránh mà nhìn thẳng vào cậu.

Cái dáng vẻ này, giả vờ cũng giả vờ khéo quá rồi đấy.

Ngược lại, người không kìm chế được nhất chính là Vu Dư Hạnh, tim đã đập dồn lên tận cổ họng rồi.

Đúng rồi, vừa rồi cậu đã trả lời gì nhỉ?

"Được thôi."

"Có muốn ở bên tôi không?"

"Được thôi."

Một cuộc đối thoại rất đơn giản, nhưng lại là một sự chuyển đổi thân phận không hề đơn giản.

Được thôi, được thôi, được thôi.

Tịch Dương vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ quái quỷ kia mà nâng ly lên, nếu không phải lúc này vành tai hắn đỏ bừng thì Vu Dư Hạnh đã cảm thấy mình thua hoàn toàn.

Thế là Vu Dư Hạnh cũng nâng ly.

"Keng" một tiếng, tiếng chạm ly trong trẻo, như đang tuyên bố điều gì đó.

Cả hai uống một ngụm.

Đặt ly xuống, Vu Dư Hạnh liền thấy Tịch Dương cười.

Vu Dư Hạnh: "Anh cười gì thế?"

Thực ra bản thân cậu đã cố nín cười rồi, Tịch Dương vừa cười thì cậu lập tức nhịn không nổi.

Tịch Dương bị câu hỏi ấy làm cho cười càng vui hơn, hắn ngược lại hỏi: "Thế em cười gì?"

Vu Dư Hạnh: "Anh cười trước mà."

Tịch Dương: "Anh vui, còn em thì sao?"

Vu Dư Hạnh cúi đầu nhìn ly rượu: "Thế thì em cũng vui thôi."

Tịch Dương uống thêm một ngụm.

Vu Dư Hạnh cũng uống thêm một ngụm.

Tịch Dương lại cười.

Vu Dư Hạnh không nhịn được cũng cười theo.

Cứu mạng, cái gì thế này chứ.

Vu Dư Hạnh đưa tay che trán, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Xong rồi, sao cứ cảm thấy có chút ngại ngùng."

Tịch Dương cười: "Không ngại."

Vu Dư Hạnh: "Anh nhanh nói gì đi chứ."

Tịch Dương nhìn đồng hồ: "Đến giờ kiểm tra phòng rồi."

Vu Dư Hạnh lập tức bật dậy, túm lấy cổ tay hắn: "Đi, mau bắt xe về thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!