Bạn trai?
Vu Dư Hạnh lập tức ngồi thẳng dậy: "Bạn trai gì chứ? Tôi làm gì có bạn trai?"
Tịch Dương lại trầm mặc, nhưng lần này im lặng không lâu, rất nhanh hắn hỏi: "Cậu không có?"
Vu Dư Hạnh cười: "Tất nhiên là tôi không có rồi."
Giọng của cậu đủ chân thành, cũng đủ ngờ vực, bên kia điện thoại Tịch Dương liền bật cười.
Tiếng cười rất rõ ràng, đến mức Vu Dư Hạnh dường như còn nghe thấy hơi thở trong đó.
"Tôi biết rồi." Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh: "Cậu biết gì cơ? Tôi thì chẳng biết hết."
Tịch Dương: "Cậu không cần biết."
Vu Dư Hạnh: "Cái gì thế, xảy ra chuyện gì à?"
Tịch Dương: "Không có gì."
Vu Dư Hạnh còn muốn hỏi tiếp, nhưng câu nói kế tiếp của Tịch Dương lại làm cậu sững người.
Hắn nói: "Thử thăm dò xu hướng tính dục của cậu thôi."
Vu Dư Hạnh suýt nữa thì nghẹn thở.
Vu Dư Hạnh: "Hả, hả?"
Giọng của Tịch Dương bình thản hơn nhiều, thậm chí còn mang theo ý cười: "Phải không?"
Vu Dư Hạnh mím môi nửa giây: "Cái gì mà phải không?"
"Cậu cũng thích con trai," Tịch Dương lại bổ sung: "đúng chứ?"
Tim của Vu Dư Hạnh loạn nhịp, đập thình thịch.
Não cậu như một mớ bùng nhùng, thậm chí không kịp phân tích rõ Tịch Dương đang nói gì.
Xu hướng tính dục, xu hướng tính dục?
Thích, con trai?
"Ờm."
Vu Dư Hạnh cố gắng lôi chút lý trí ra, trong lựa chọn có nên giấu hay không, cậu chọn...
"Phải, chắc vậy."
Cậu chọn thừa nhận.
Tiếng cười khẽ khàng của Tịch Dương lại truyền đến từ ống nghe.
"Tôi biết rồi." Tịch Dương lại nói.
Vu Dư Hạnh: "Cậu vậy mà lại biết rồi."
Tịch Dương: "Đang làm gì đấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!