Trần Tử Đồng nói qua uống cốc trà sữa, thì đúng là chỉ uống cốc trà sữa.
Uống xong trà sữa, hai người tán gẫu đủ chuyện về thời cấp ba, rồi cô nàng với bạn trai lại tiếp tục theo lịch trình tiếp theo.
Lề mề thế nào cũng đến giờ cơm tối, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh tiện đường ghé nhà hàng bên cạnh ăn tối.
Trên đường về, Vu Dư Hạnh khó mà kìm được, lấy mấy tấm ảnh Trần Tử Đồng đưa cho ra xem.
Dĩ nhiên, trước hết phải giải thích hành vi của Trần Tử Đồng: "Nói là cho tôi bất ngờ, rõ ràng là chuẩn bị cho cậu bất ngờ thì có."
Nói đến đây, cậu dứt khoát hỏi Tịch Dương: "Cậu muốn không?"
Tịch Dương nói: "Không muốn."
Vu Dư Hạnh sững một chút, vốn dĩ còn chuẩn bị tinh thần diễn kịch cảnh Tịch Dương ép cậu không cho.
Vu Dư Hạnh: "Cậu không muốn à."
Tịch Dương: "Tôi cần ảnh của chính mình làm gì."
Vu Dư Hạnh nghĩ mấy giây: "Ờ, cũng có lý."
Tịch Dương: "Còn tấm ảnh của cậu, cho tôi đi."
Vu Dư Hạnh giật tay về: "Không được, tấm của tôi phải ghép chung với tấm của cậu," rồi lại nói: "Hồi đó cậu nhìn tôi làm gì?"
Không đợi Tịch Dương trả lời, Vu Dư Hạnh lại nói: "Thôi chắc cậu cũng không nhớ đâu."
Nói xong liếc trộm Tịch Dương, thấy hắn chẳng có phản ứng gì.
Vu Dư Hạnh tiếp tục: "Đẹp trai quá đi anh trai ơi, chụp đại cái thôi mà cũng đẹp trai thế này."
Vu Dư Hạnh giơ ảnh lên, đưa lên trời, đưa lên cây, đưa về phía Tịch Dương: "Hả? Hả? Sao lại đẹp trai thế này chứ."
Tịch Dương cười mãi: "Đẹp trai tới vậy à?"
"Đương nhiên rồi, anh tôi đẹp trai đến mức ai cũng biết," Vu Dư Hạnh lập tức lấy ví dụ: "Cái bạn Tịch Dương lớp 3 ấy."
Tịch Dương rút tấm ảnh của Vu Dư Hạnh ra: "Còn cái bạn Vu Dư Hạnh lớp 5."
Vu Dư Hạnh chìa tay phải ra: "Hân hạnh, hân hạnh."
Tịch Dương phối hợp, bắt tay với cậu.
Vu Dư Hạnh lại ngắm ảnh: "Không được, đẹp trai thế này tôi phải mua cái khung ảnh, lồng hết lại, bày một vòng bên giường, mỗi sáng thức dậy đều nhìn thấy," nói xong nhìn Tịch Dương: "Cậu thấy sao?"
Tịch Dương nửa cười nửa không: "Tôi coi là thật đó."
Vu Dư Hạnh cũng nửa cười nửa không: "Tôi nhìn như đang đùa à?"
Tịch Dương nói: "Được."
Một tiếng "được" đó, nghe như có chút hạ quyết tâm.
Quả nhiên ngay sau đó, Tịch Dương lấy điện thoại ra.
Tiếp theo, hắn rất tự nhiên, vòng tay ôm cổ Vu Dư Hạnh, kéo cậu vào lòng.
"Nhìn kỹ nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!