Câu "bạn trai" này làm cho Vu Dư Hạn choáng váng ngay tại chỗ.
Cậu sợ tiếp theo Trần Tử Đồng sẽ nói linh tinh, liền vội nói: "Bên cạnh tôi có người."
Trần Tử Đồng phát ra ba tiếng "ồ ồ ồ" đầy ăn ý: "Cậu đang bật loa ngoài à?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ."
Trần Tử Đồng lập tức tỏ ra hiểu chuyện: "Thế thì thôi, mai gặp nha."
Cúp điện thoại, Vu Dư Hạnh tiếp tục ăn bún.
Ăn được một lúc, liền nghe bên phía Tịch Dương vang qua một câu: "Tại sao lại là bạn trai?"
Vu Dư Hạnh trước "ồ" một tiếng, sau lại "à" một tiếng: "Không hiểu nữa, hình như con gái bọn họ rất thích nói kiểu này?"
Tịch Dương gật gù, tỏ vẻ đã hiểu: "Quan hệ giữa cậu với cô ấy tốt hơn tôi tưởng."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Cậu tưởng thế nào?"
Tịch Dương khẽ cười: "Không tưởng tượng gì cả."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nghĩ tôi với cô ấy không thân à?"
"Cũng không hẳn," Tịch Dương lắc đầu: "Các cậu còn từng học thêm Hóa cùng nhau."
Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Cái này cậu cũng biết," cậu đặt đũa xuống, nói tiếp:
"Cậu hình như rất hiểu tôi đấy."
Tịch Dương: "Bỏ chữ 'hình như' đi."
Đã vậy, Vu Dư Hạnh tiện lời giải thích: "Dì tôi với mẹ cô ấy là bạn, học thêm Hóa chính là mẹ cô ấy giới thiệu."
Cậu nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Có lẽ do hồi đó tan học về cùng nhau, bị mấy bạn cùng lớp thấy, nên mới bắt đầu có mấy tin đồn linh tinh."
Tịch Dương liền thêm mắm thêm muối: "Vu Dư Hạnh học Hóa giỏi thế mà còn đi học thêm, chắc chắn là vì Trần Tử Đồng."
Vu Dư Hạnh cười bất lực: "Chuyện này tôi cũng từng nghe rồi..."
Tịch Dương: "Thế rốt cuộc là sao?"
"Thì là dì tôi ấy, chẳng hiểu bị gì, chưa kịp tìm hiểu rõ đã tự ý giúp tôi đóng tiền học thêm rồi, nói là quà tặng năm cuối cấp. Tử Đồng có thì 'Tinh Tinh' của chúng ta cũng phải có." Vu Dư Hạnh nói thêm: "Thầy dạy thêm đó cũng là bạn của họ, tính là giá hòa nhã. Nhưng thật ra cũng học được khá nhiều, thầy ấy cũng giỏi lắm."
Nghe xong, Tịch Dương lại chộp được một chi tiết hoàn toàn không quan trọng:
"'Tinh Tinh'?"
Vu Dư Hạnh ừ một tiếng: "Là tên gọi ở nhà của tôi."
Tịch Dương: "Vu Tinh Tinh." (*)
(*) Tinh Tinh từ gốc là (Xīngxing): nghĩa là "ngôi sao nhỏ", chỉ sự sáng sủa, đáng yêu.
"Đúng vậy," Vu Dư Hạnh gật đầu: "Trước khi lên tiểu học, kể cả thầy cô và mọi người xung quanh đều gọi tôi là Vu Tinh Tinh."
Cậu cười rồi nói tiếp: "Hồi đó điền tên, ở mấy chỗ không quan trọng lắm, mẹ tôi thường vẽ một ngôi sao vào ô 'họ tên'. Sau này tôi học theo, một thời gian dài tên tôi chính là một ngôi sao."
Vu Dư Hạnh giơ tay lên, vẽ một ngôi sao năm cánh một nét: "Để tôi nói cậu nghe, tôi là đứa trẻ đầu tiên trong cả trường mẫu giáo biết vẽ ngôi sao kiểu này đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!