Kỳ nghỉ Quốc khánh có chiếu một bộ phim rất hot, còn suốt ngày xuất hiện trong vòng bạn bè của Tịch Dương nữa.
Chỉ là Vu Dư Hạnh chợt nhớ ra, Trịnh Đào cũng từng thuận miệng nhắc một câu, nếu cậu rảnh thì có thể cùng nhau đi xem.
Vu Dư Hạnh bèn đáp: [Nhưng mấy hôm trước Trịnh Đào có nhắc, anh ấy muốn xem bộ phim này.]
Câu này của Vu Dư Hạnh thật ra chẳng có ý gì, chỉ là nói chuyện phiếm thôi. Trịnh Đào bên kia cũng rất dễ nói chuyện, nếu cậu bảo là đi với Tịch Dương, chắc chắn Trịnh Đào sẽ nhường.
Thế nhưng Tịch Dương lại trả lời như sau.
Ngắn gọn ba chữ: [Đi với tôi.]
Vu Dư Hạnh: [Được được được.]
Đã nói vậy thì cậu đành nghe theo thôi.
Vu Dư Hạnh bèn hỏi: [Vậy Trịnh Đào thì sao?]
Ngay khi tin nhắn gửi đi, Vu Dư Hạnh liền hối hận, nếu Tịch Dương bảo "đi cùng nhau" thì biết làm sao bây giờ.
Cậu lập tức ấn giữ tin nhắn, còn chưa kịp bấm "thu hồi" thì Tịch Dương đã gửi đến một tin: [Anh ta bảo không đi.]
Vu Dư Hạnh dừng động tác thu hồi.
Vu Dư Hạnh: [Cậu hỏi anh ấy rồi à?]
Tịch Dương: [Chưa.]
Vu Dư Hạnh: [Thế sao cậu biết anh ấy không đi?]
Tịch Dương: [Anh ta sẽ không đi đâu.]
Vu Dư Hạnh: "Cậu buồn cười ghê."
Tịch Dương: [Tôi mua vé rồi, chiều mai hai giờ.]
Tịch Dương: [Chỉ mua hai vé.]
Vu Dư Hạnh: [Được thôi.]
Tịch Dương: [Trưa mai muốn ăn gì?]
Vu Dư Hạnh nhướn mày, ơ thế bữa trưa cũng đi cùng nhau à.
Vậy thì càng hay chứ sao.
Vu Dư Hạnh: [Tôi muốn ăn đồ nướng.]
Tịch Dương: [Được.]
Vu Dư Hạnh: [Có phải cậu thích kiểu người như tôi, hỏi ăn gì là trả lời ngay được không?]
Tịch Dương: [Đúng.]
Vu Dư Hạnh: [Không gửi thêm chữ nào thì chết à?]
Tịch Dương: [Được được được.]
Tịch Dương: [Đúng đúng đúng.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!