Chương 31: Có muốn đi xem phim cùng tôi không?

Cùng một thao tác, Tịch Dương bôi xong bên tai kia cho Vu Dư Hạnh, rồi cũng thổi một hơi.

Chỉ là lần này gió không thổi vào tai Vu Dư Hạnh, cậu cũng không co rúm lại.

"Xong rồi."

Tịch Dương đứng dậy, ném bông tăm vào thùng rác, vặn nắp lọ cồn i

-ốt đặt về chỗ cũ, cuối cùng như muốn quan sát thành quả mà liếc nhìn tai Vu Dư Hạnh: "Tạm thời đừng đeo khuyên tai."

Vu Dư Hạnh còn chưa kịp đáp, Tịch Dương lại nói: "Loại chất liệu khuyên tai này không hợp với cậu."

Hắn không trả lời câu "tại sao" của Vu Dư Hạnh.

Vu Dư Hạnh cúi đầu nhìn mấy cái khuyên tai trên bàn – "loại chất liệu" trong miệng Tịch Dương.

Vu Dư Hạnh: "Vậy phải làm sao, tôi lỡ mua nhiều lắm rồi."

Tịch Dương: "Cho tôi."

Nói cực kỳ đương nhiên, mà Vu Dư Hạnh cũng chẳng có gì để phản bác, cậu ngẩng đầu nhìn Tịch Dương: "Nhưng cậu đâu có lỗ tai."

Tịch Dương: "Tôi sẽ đi bấm."

Vu Dư Hạnh nhìn hắn hồi lâu, có chút kinh ngạc, nhưng cảm xúc trong lòng lại nói cho cậu biết rằng, bản thân lúc này bình tĩnh khác thường.

Có chút hỗn loạn, bọn họ đang nói cái gì thế này?

Vu Dư Hạnh còn chưa thoát ra khỏi chuyện kỳ lạ liên quan đến Trịnh Đào, cũng chưa thoát khỏi chuyện giả vờ tửu lượng kém, chưa thoát khỏi cái cảm giác lành lạnh nơi vành tai, thì đã bị thông báo: người đàn ông này, vì mấy cái khuyên tai mà cậu không đeo được, cũng muốn đi bấm lỗ tai sao?

Vu Dư Hạnh cố gắng nhập vào tình huống này, nghĩ thật lâu mới thốt ra được một câu: "Đau lắm đó."

Tịch Dương như cười một cái, nhưng không rõ ràng, hắn khẽ xoa đầu Vu Dư Hạnh, không lập tức rút tay về, mà thuận theo mái tóc cậu trượt xuống. Chẳng biết là ngón tay nào, bụng ngón tay men theo vành tai cậu mà vẽ một vòng, cuối cùng dừng lại ở d** tai.

"Tôi không sợ đau."

Tay Tịch Dương thu về, trên ngón trỏ dính một chút cồn i

-ốt.

Hắn tất nhiên cũng nhìn thấy, nhưng không lấy giấy lau đi, mà dùng ngón cái quệt vài cái.

Đồ ngốc, càng quệt càng lan nhiều hơn.

"Vậy cũng được."

Vu Dư Hạnh gật đầu, chẳng buồn bận tâm đến chuyện cồn i

-ốt, mở ngăn kéo, lấy ra mấy đôi khuyên tai mới mua mấy hôm trước: "Đây này, đều ở đây, cấu lấy hết đi."

Tịch Dương: "Cậu trông có vẻ không muốn cho tôi lắm thì phải."

Vu Dư Hạnh lại đưa sang: "Không có mà, tôi có thế sao?"

Mấy túi nhựa trong suốt, Tịch Dương nhận hết. Hắn như đang kiểm tra bài tập, nhìn từng túi một.

Xem xong, Tịch Dương rút ra một đôi.

"Mặt trời và ngôi sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!