Thật ra nếu muốn lừa thì cũng có thể lừa qua được.
Ai nói tửu lượng kém thì không thể uống như vậy, ly rượu này rõ ràng chính là "tôi giận anh, Trịnh Đào, anh là cái đồ không có tiền đồ".
Nhưng trong lòng thì Vu Dư Hạnh lại chột dạ.
Cậu lắp ba lắp bắp uống nốt mấy ngụm cuối, uống xong thì không dám nhìn Tịch Dương, đặt ngay ngắn chai rỗng xuống, rồi lại không dám nhìn Tịch Dương mà kéo ghế đối diện Trịnh Đào ngồi xuống.
Tàn Khuyết tất nhiên một cái liếc là nhìn ra có vấn đề.
Anh ta nhìn Vu Dư Hạnh đang ngồi, rồi lại nhìn Tịch Dương đang đứng:
"Có chuyện gì vậy?"
Vu Dư Hạnh l**m môi, trên đó vẫn còn vị rượu chưa tan: "Không có gì mà."
Trịnh Đào lại nhìn Vu Dư Hạnh, rồi lại nhìn Tịch Dương cũng kéo ghế ngồi cạnh cậu.
Trịnh Đào cười: "Thật sự không có chuyện gì hả?"
Ánh mắt anh ta có cảm giác như tiếng chuông tan học vang lên, nghỉ mười phút, ăn dưa hóng chuyện người khác, còn chuyện của mình thì để sau.
"Thật không có chuyện gì?" Bên cạnh, Tịch Dương nhìn Vu Dư Hạnh, lặp lại câu ấy.
Vu Dư Hạnh thử dò xét bằng ánh mắt: "Thế, có chuyện à?"
Tịch Dương chuẩn xác chọn đúng chai rượu Vu Dư Hạnh vừa uống sạch, đặt trước mặt cậu, ánh mắt như đang nói "giải thích đi".
Vu Dư Hạnh hít hít mũi.
Thật ra bây giờ cậu giả vờ cũng kịp, chỉ là cậu không muốn lừa nữa.
Không muốn lừa Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh nhíu mày với Tịch Dương, khẽ "suỵt": "Về rồi nói."
Việc cấp bách bây giờ là lo cho người đang say bét nhè trước mắt.
Hôm nay Tịch Dương cũng đeo kính, hắn đẩy gọng kính, ra vẻ "tạm tha cho cậu", rồi ấn một cái vào đầu Vu Dư Hạnh.
Quay đầu lại, Trịnh Đào đang ngây ngô nhìn hai người bọn họ, miệng gặm một miếng gà rán, rôm rốp rôm rốp.
Quay lại chính sự.
"Sao đột nhiên lại tới đây uống rượu vậy?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Trịnh Đào biểu diễn tiết mục tan học mười phút kết thúc, lập tức vẻ mặt trở nên buồn bã: "Hắn lại gửi cho anh một bài văn đêm qua."
Vu Dư Hạnh cố nhịn không trợn trắng mắt: "Cảm động chết anh hả?"
"Không phải không phải," Trịnh Đào tự mình cười: "Ây da, đúng là, haha, cũng hơi cảm động thật."
Vu Dư Hạnh: "Viết gì?"
Ánh mắt Trịnh Đào do dự.
"Hay tôi ra ngoài, để hai người nói chuyện." Tịch Dương nói.
Lúc này Vu Dư Hạnh mới nhận ra ánh mắt Trịnh Đào vừa rồi liếc Tịch Dương là có ý gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!