Chương 27: Tôi đợi cậu tỉnh

Vu Dư Hạnh lại lăn trở về giường.

Về việc tại sao không ăn sáng mà lại cầm điện thoại rồi lăn về giường, ngay cả bản thân Vu Dư Hạnh có lẽ cũng không ý thức được mình đang làm vậy.

Cậu không chỉ lăn, mà còn nằm sấp, cằm tì lên gối, hai tay cầm điện thoại, mím môi, vừa cười vừa gõ chữ.

Vu Dư Hạnh: [Bồi thường thế nào đây?]

Vu Dư Hạnh: [Có cần tôi kể chuyện cho nghe không?]

Tịch Dương: [Cần.]

Còn chưa kịp ấn nút dấu cộng bên dưới, cuộc gọi thoại củaTịch Dương đã gọi tới.

Nhưng Vu Dư Hạnh nghĩ một chút, rồi vẫn cúp máy.

Tịch Dương: [Cậu từ chối tôi.]

Vu Dư Hạnh cười: [Không có.]

Vu Dư Hạnh: [Tôi gửi cho cậu tin nhắn thoại.]

Tịch Dương: [Không gọi điện được sao?]

Đương nhiên là không, điện thoại mà gọi thì sẽ nói mãi không hết, Tịch Dương làm sao ngủ được. Thật ra Vu Dư Hạnh sợ chính mình mới là người nói mãi không dứt.

Vu Dư Hạnh: [Đợi tôi, tôi đi tìm quyển sách.]

Tịch Dương không nói gì nữa, Vu Dư Hạnh vội vàng xuống giường, tùy tiện lấy một quyển sách đại cương trên giá, tùy tiện lật một trang.

Cậu nhấn giữ để nói, hướng vào micro, đọc to một đoạn giữa trang.

50 giây, gửi đi.

Vu Dư Hạnh: [Nghe xong thì ngủ nhé.]

Tịch Dương: [Ừm.]

Vu Dư Hạnh: [Hôm nay là sinh nhật bà nội cậu đó, phải ngủ cho đủ tinh thần để chúc mừng bà.]

Tịch Dương: [Ừ.]

Vu Dư Hạnh mím môi cười.

M* kiếp, sao lại ngoan thế này chứ, cứu tôi với.

Tịch Dương: [Hôm nay cậu làm gì?]

Vu Dư Hạnh: [Không biết, chắc chơi game thôi, hôm qua ở thư viện cả ngày.]

Vu Dư Hạnh: [Nhiệm vụ mới cập nhật hôm qua trong game tôi còn chưa làm nữa.]

Vu Dư Hạnh: [Cậu làm chưa?]

Tịch Dương: [Làm rồi.]

Tịch Dương: [Phần thưởng không tệ.]

Vu Dư Hạnh: [Ồ~]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!