Vu Dư Hạnh cười "ha" một tiếng đầy đắc ý, hoàn toàn không giống như vừa mới gặp ác mộng bị dọa sợ.
"Để tôi nghĩ xem," cậu trở mình: "Tôi nghĩ kỹ đã."
Tịch Dương: "Cậu nghĩ đi."
Vu Dư Hạnh bật loa ngoài, đặt hình đại diện của Tịch Dương ngay trên gối mình.
Lúc này đã là đêm rất khuya, khu ký túc xá nam yên tĩnh đến lạ thường.
Xung quanh yên ắng như vậy, đôi tai lại càng nhạy bén, mọi tiếng động nhỏ đều dễ bị phóng đại.
Tiếng gió ngoài cửa sổ, tiếng sột soạt của chăn, tiếng bình luận bóng rổ truyền ra từ điện thoại, còn có cả nhịp tim của Vu Dư Hạnh.
Cậu nằm nghiêng, hướng về phía điện thoại, từ từ nhắm mắt: "Có phải truyện cổ tích thì hợp làm truyện kể trước khi ngủ hơn không."
Tịch Dương: "Muốn nghe truyện cổ tích à?"
Vu Dư Hạnh phát ra tiếng suy nghĩ: "Ừm... vậy thì," cậu nói: "Tam Quốc Diễn Nghĩa đi."
Tịch Dương bật cười: "Được thôi."
Đầu dây bên kia, tiếng bình luận bóng rổ đột nhiên tắt.
Vu Dư Hạnh hé mắt, thấy thời gian dưới avatar Tịch Dương vẫn nhảy, lại nhắm mắt.
"Trận đấu kết thúc rồi à?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Tịch Dương: "Chưa, không xem nữa."
Vu Dư Hạnh: "Sao không xem, kết quả thì sao?"
Tịch Dương: "Không có gì bất ngờ cả."
Nói xong, Vu Dư Hạnh nghe thấy bên Tịch Dương vang lên âm thanh khác.
Vu Dư Hạnh: "Cậu đi dép lê à?"
Tịch Dương: "Ừ."
Vu Dư Hạnh: "Cũng phải, ở nhà thì còn mang gì ngoài dép nữa."
Vu Dư Hạnh lại hỏi: "Cậu mặc đồ ngủ không?"
Tịch Dương: "Coi như thế."
Vu Dư Hạnh: "Sao lại coi như?"
Tịch Dương: "Đồ thường ngày thôi, tôi mặc làm đồ ngủ."
Vu Dư Hạnh kéo dài giọng: "Ồ~~" rồi nói: "Thế là, quần ngắn à?"
Tịch Dương cười: "Áo thun trắng, quần dài đen, dép lê xám."
Vu Dư Hạnh: "Làm gì vậy."
Tịch Dương: "Đồ nhiều chuyện."
Vu Dư Hạnh: "Hỏi cũng không được à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!