Chương 24: Bẻ cong Tịch Dương

Trước ngực của Vu Dư Hạnh lúc này, hình mặt trời nhỏ và đám mây trắng hoàn toàn phơi bày dưới ánh nắng, bề mặt nhẵn bóng lấp lánh ánh sáng.

Cậu vốn dĩ không mong Tịch Dương sẽ phát hiện ra cậu đã đeo khuyên tai.

Cậu cũng từng nghĩ, nếu Tịch Dương không hỏi, thì chắc chắn cậu sẽ dừng lại ngay.

Nhưng mà, Tịch Dương lại hỏi rồi.

Khuyên tai của Vu Dư Hạnh chỉ lộ ra một nửa, căn bản chẳng phải trọng điểm của bức ảnh kia, vậy mà Tịch Dương lại hỏi.

Vu Dư Hạnh: [hình ảnh]

Vu Dư Hạnh: [Chỉ là một vòng kim loại bình thường thôi.]

Vu Dư Hạnh lại hỏi: [Đẹp không?]

Tịch Dương: [Đẹp.]

Vu Dư Hạnh mỉm cười, rồi cất điện thoại đi.

Để bình tĩnh lại chút đã.

Cái kiểu hành động hoang đường tự đi tìm ngọt ngào này của Vu Dư Hạnh, cần phải nhấn chìm vào biển tri thức mới tỉnh táo lại được.

Mười phút sau, Vu Dư Hạnh nhét hết những nội dung trên bảng và trong sách vào đầu, mới cầm điện thoại lên lại.

Mười phút trước, Tịch Dương đã gửi tin nhắn.

Tịch Dương: [Xỏ khuyên tai lúc nào vậy?]

Vu Dư Hạnh: [Mấy hôm trước.]

Tịch Dương: [Có đau không?]

Vu Dư Hạnh: [Cũng tạm.]

Vu Dư Hạnh bèn hỏi câu vừa nãy chưa kịp hỏi: [Hôm nay cậu lại có việc đến khoa bọn tôi à?]

Tịch Dương: [Không thể đơn giản là đến đưa đồ cho cậu sao?]

Người này sao lại như vậy chứ.

Toàn nói mấy lời vớ vẩn, chỉ tổ hại....... hại đến Vu Dư Hạnh.

Vu Dư Hạnh: [Không thể.]

Hai giây sau.

Tịch Dương: [Có thể.]

Vu Dư Hạnh: [......]

Người này sao lại như vậy chứ.

Vu Dư Hạnh: [Được được được.]

Vu Dư Hạnh: [Sao cậu biết hôm nay tôi có tiết?]

Tịch Dương: [Lần trước chơi game, Tiểu Nghệ có nói.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!