Chương 21: Tôi rất ngoan mà

"Sợ cậu uống nhiều rồi không về nổi." Tịch Dương lại nói thêm câu này.

Lúc này Vu Dư Hạnh mới nhớ ra, mình vốn đang dựng hình tượng là tửu lượng kém.

Vu Dư Hạnh: "Chắc là vẫn ổn."

Trên đường về, Vu Dư Hạnh giải thích đơn giản với Tịch Dương rằng Quốc khánh này Trần Tử Đồng sẽ cùng bạn trai đến Lam Thành, cũng sẽ ghé qua Lam Đại, gọi điện là để hỏi Vu Dư Hạnh làm thế nào đi chơi cho tiết kiệm thời gian và công sức.

Dĩ nhiên, chuyện đồng nhân văn thì không kể cho hắn.

"Bảo tàng sau cổng Bắc đáng để đi xem." Tịch Dương nghe xong thì nói.

Vu Dư Hạnh gật đầu: "Tôi có nói rồi."

Tịch Dương lại hỏi: "Cậu có đi cùng không?"

Vu Dư Hạnh: "Xem tình hình đã, mùng năm mới đến, hơn nữa tôi đi thì chẳng khác gì cái bóng đèn điện chói lóa."

Việc làm "bóng đèn" cho Trần Tử Đồng, với Vu Dư Hạnh không phải lần đầu.

Thời cấp ba, Trần Tử Đồng yêu đương không giống bây giờ, không hề công khai trên vòng bạn bè, ba mối tình đều lén lút. Mối thứ hai lại đúng lúc cả hai cùng đi học thêm Hóa.

Bạn trai cô đến đón một lần, Vu Dư Hạnh liền bị thành cái bóng đèn một lần, mà vì chỉ có con đường đó mới có thể về nhà, Vu Dư Hạnh căn bản không trốn được.

Thật sự là rất khổ sở.

May mà tình trạng này chỉ kéo dài nửa tháng, rồi hai người chia tay.

Ha ha.

Vu Dư Hạnh lại nói: "Vừa nãy Tử Đồng có hỏi cậu có rảnh đi cùng không."

Tịch Dương: "Tôi sao?"

Vu Dư Hạnh cười: "Ừ cậu đó," rồi nói tiếp: "Cũng chỉ thuận miệng nói thôi, đồng hương mà."

"Tam giác tình yêu trên núi cao" chỉ là trong miệng người khác đấu đá căng thẳng, còn ba người bọn họ thì hoàn toàn hòa bình, Tử Đồng với Tịch Dương còn chẳng quen biết gì nhau.

Chỉ là Vu Dư Hạnh bỗng nhớ ra một chuyện: "Sao lần trước cậu lại hỏi tôi với Tử Đồng có từng quen nhau không?"

Tịch Dương: "Hè vừa rồi hai người cùng đi Ngũ Cốt Sơn."

Vu Dư Hạnh bật cười: "Không phải đâu, bọn tôi chỉ tình cờ gặp ở đó thôi," rồi ngờ vực: "Sao cậu biết vụ này?"

Tịch Dương: "Vô tình biết được."

Vu Dư Hạnh: "Cậu đúng là quá nhiều 'vô tình' rồi."

Tịch Dương khẽ cười.

Vu Dư Hạnh cũng cười.

Lúc này lẩu đã ăn xong, mọi người bắt đầu dọn dẹp.

Ngô Huy: "Uống nốt rượu đi, xong rồi về."

Bên này Vu Dư Hạnh còn hai chai rượu hoa quả đã mở. Cậu uống hết chai vị đào, lại cầm lên chai dâu.

Mới uống hai ngụm, cổ tay cậu đã bị đè xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!