Chương 20: Cậu sẽ không đến mức không thèm nói chuyện với tôi chứ?

Đó là rượu đặc trưng của quán, vốn dĩ mọi người không ôm hy vọng gì, không ngờ vừa uống vào lại ngon đến vậy.

Hương trái cây và hương rượu hòa quyện theo một tỉ lệ rất hài hòa, vừa ngon lại mang chút k*ch th*ch.

Với vài sinh viên mới vào năm nhất, đối với rượu vẫn có sự cố chấp mang tính phản nghịch, mà sự cố chấp này bắt nguồn từ việc thời học sinh cấp ba không được phép uống rượu.

Thế là bầu không khí vốn chỉ định thử một chút ban đầu, cuối cùng ai nấy đều gọi chai thứ hai, thứ ba.

"Cậu uống rượu kém đến mức nào thế?"

Tịch Dương đặt một chai mới trước mặt Vu Dư Hạnh, rồi dời mấy chai hương vị khác mà cậu vẫn chưa khui sang một bên.

Vu Dư Hạnh còn chưa nghĩ ra: "Không biết, dù sao cũng kém."

Nên bây giờ cậu cũng chỉ làm bộ uống vài ngụm lấy lệ.

Nói xong, Vu Dư Hạnh liền nhìn thấy chai rượu mà Tịch Dương đưa tới, trên thân chai in một quả dâu tây thật to.

"Cậu gọi à?" Vu Dư Hạnh hỏi.

Tịch Dương: "Ừ."

Vu Dư Hạnh: "Không phải cậu không thích vị dâu sao?"

Tịch Dương: "Cậu uống đi."

Dù trước mặt Tịch Dương cậu đã từng ăn kẹo vị dâu, nhưng khi đưa tay lấy chai rượu, Vu Dư Hạnh vẫn dùng ánh mắt rất dò xét, rất cẩn thận nhìn Tịch Dương.

Mở rượu cũng thế.

Rót rượu cũng thế.

Ánh mắt suốt quá trình như muốn truyền đạt: "Thế thì tôi uống nhé?"

Tịch Dương bị dáng vẻ đó chọc cười: "Uống đi."

Vu Dư Hạnh nâng ly lên: "Uống xong cậu sẽ không làm lơ tôi chứ?"

Vu Dư Hạnh cố ý thêm chút điệu bộ vào câu nói này, hơi có vẻ vừa được lợi vừa làm bộ ngoan ngoãn.

Nhưng người trước mặt lại là Tịch Dương cơ mà.

"Sao tôi lại không nói chuyện với cậu được chứ." Tịch Dương cũng cầm chai rượu của mình, chậm rãi rót: "Không biết là ai đó, chẳng thèm để ý tới tôi, cũng chẳng muốn nói chuyện với tôi."

Bình thường giọng nói của Tịch Dương trầm, hơi khàn, nhưng đôi khi nói chuyện với Vu Dư Hạnh lại nâng giọng hơn một chút.

Ví dụ lần đó, ví dụ lần trước, ví dụ như bây giờ.

Vu Dư Hạnh đưa ly rượu gần tới môi lại đặt xuống, dùng ngón tay chọc vào vai Tịch Dương: "Sao c** nh* nhen thế hả."

Tịch Dương làm ra vẻ khổ sở: "Chỉ là dễ nhớ mấy lời buồn đó thôi."

Vu Dư Hạnh mím môi thật chặt, khoanh tay nhìn Tịch Dương, nửa cười nửa không.

Rồi cậu ngửa đầu uống một ngụm lớn rượu trái cây vị dâu.

"Ah ~"

Bên kia, Từ Kiệt và mấy bạn cùng phòng của Tịch Dương bắt đầu gặng hỏi chuyện của Tiểu Nghệ và Đình Đình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!