Sau khi Tịch Dương phát biểu, suốt một thời gian dài, câu "Tôi đơn giản nói hai thôi" của hắn lan truyền khắp trường, trở thành câu mở đầu mà bất kể ai, dù muốn nhấn mạnh điều gì, cũng phải thêm vào.
Không chỉ học sinh, ngay cả thầy dạy Hóa của Vu Dư Hạnh, sau khi kéo dài tiết học thêm mấy chục phút, cũng dùng câu này để trấn an đám học trò đang nhốn nháo.
Đối với học sinh cấp ba mà nói, "kim bài miễn chết" chính là thành tích. Tịch Dương nghịch ngợm như thế, vậy mà nhờ vào cái mác đứng nhất khối, vẫn thoát khỏi sự phê bình của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng không những không giận, mà thậm chí sau khi hắn hất hàm bước xuống bục còn khoan dung vỗ tay dẫn đầu, nói hai tiếng "Tốt lắm" để xoa dịu không khí.
Dĩ nhiên, ông cũng bổ sung thêm: "Nỗ lực và chăm chỉ cũng là một phần rất quan trọng của việc dùng não, tôi tin chỉ cần các em có mục tiêu phấn đấu, nhất định sẽ giống như bạn học Tịch Dương của chúng ta, mỗi ngày đều tiến bộ!"
"Tôi đơn giản nói hai câu thôi, hahahaha."
Tiểu Nghệ nghe xong câu đầu tiên cũng lặp lại ngay: "Câu này bị cậu ta nói ra đúng là đỉnh luôn."
Vu Dư Hạnh cười: "Chứ còn gì nữa."
Tiểu Nghệ: "Chuyện này của Tịch Dương truyền đến trường bọn tôi thì câu kia biến mất rồi. Tôi còn thắc mắc, sao một thời gian bạn bè bên trường Phụ Trung ngày nào cũng nhắc: 'Tôi đơn giản nói hai câu thôi, tôi đơn giản nói hai câu thôi', thì ra là học từ Tịch Dương."
Vu Dư Hạnh hiếu kỳ: "Vậy truyền đến tai cậu thành thế nào?"
Tiểu Nghệ: "Cũng gần như thế thôi, nói là cậu ta bất ngờ giành được hạng nhất nên bị hiệu trưởng gọi lên phát biểu, rồi nói gì đó kiểu dựa vào cái đầu các thứ."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Ở trường các cậu cậu ấy nổi tiếng lắm à?"
Tiểu Nghệ nghĩ một chút: "Thật ra là cả ba người các cậu cùng nổi, tin đồn tình tay ba gói chung với vụ phát biểu mà truyền qua đấy."
Vu Dư Hạnh: "..."
Ok.
Fine.
Tiểu Nghệ lại hỏi: "Tịch Dương lần đầu thi được thành tích tốt thế mà đã ngông cuồng như vậy, sau đó chưa từng rớt xuống sao?"
Vu Dư Hạnh: "Hầu như không, chỉ đứng nhất hoặc nhì thôi."
Tiểu Nghệ tặc lưỡi hai tiếng: "Đúng là đáng để ngông."
Tiểu Nghệ lại hỏi thêm: "Vậy lúc cậu ta nhất thì cậu nhì, còn cậu ta nhì thì cậu nhất?"
Vu Dư Hạnh: "Đại khái thế."
Tiểu Nghệ: "Thế còn Trần Tử Đồng? Lúc nào cũng hạng ba à?"
Vu Dư Hạnh: "Không hẳn, Tử Đồng thỉnh thoảng còn rớt xuống nữa."
Tiểu Nghệ: "Vậy thì hai cậu khá ổn định đấy."
Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Cũng không hẳn, có lần tôi bị rớt xuống," cậu vừa nói vừa cười, "lần đó Tịch Dương cũng rớt luôn."
Quay đầu lại, Vu Dư Hạnh liền thấy ánh mắt kỳ lạ của Tiểu Nghệ.
Vu Dư Hạnh: "Cậu lại đang nghĩ gì thế?"
Tiểu Nghệ: "Hahaha không, không có gì."
Vừa nói không, giây sau lại bảo: "Bảng xếp hạng toàn trường của các cậu, có phải chỉ dán ảnh người đứng nhất và nhì thôi không?"
Vu Dư Hạnh: "Làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!