Tiếp theo là dòng thời gian của Diệu Giác.
Tịch Dương phản ứng rất nhanh, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hắn nghiêm túc sắp xếp để Tri Ý xuất hiện trong dòng thời gian của mình.
Nhưng cảnh tốt chẳng kéo dài bao lâu.
"Dừng," quản gia bên kia nêu nghi vấn: "Ngài Diệu Giác, ngài nói 10 giờ 05 phút ở trong phòng với Tri Ý, vậy thì cái người tôi thấy ở cửa phòng ông cụ Tư là ma chắc?"
Diệu Giác ừ một tiếng: "Cô Tri Ý nói cô ấy khát, phòng đó không có nước, tôi ra ngoài tìm nước cho cô ấy uống."
Quản gia nghi hoặc: "Phòng đó? Hai người ở đâu?"
Diệu Giác bình thản: "Chúng tôi... tiện tay tìm một phòng trống."
Tư Tiểu Long: "Á á! Tôi giết anh!"
Tư Tiểu Long diễn được hai giây, quay đầu lại hỏi: "Anh đi tìm nước uống, tại sao lại xuất hiện ở cửa phòng ông cụ Tư?"
Diệu Giác lắc đầu: "Đi ngang qua thôi, tôi không quen nhà cậu, đi lòng vòng rất lâu."
Tư Tiểu Long: "Anh định đi đâu tìm nước uống?"
Diệu Giác: "Nhà bếp."
Tư Tiểu Long: "Anh không vào phòng ông cụ Tư?"
Diệu Giác: "Tôi không vào."
Tư Tiểu Long nheo mắt nhìn Diệu Giác, vẻ mặt như muốn nói: Đừng để tôi bắt được sơ hở của anh.
"Ê ê," Tư Tiểu Hổ cười: "Ân oán riêng tư thì giải quyết riêng ha."
Tiểu Thúy bỗng "ồ" một tiếng: "Thảo nào lúc Tri Ý quay lại phòng trông thần sắc hoảng loạn," cô vỗ vai Tư Tiểu Long: "Hóa ra là từ buổi thảo luận học thuật trở về à."
Tư Tiểu Long nghiến răng nghiến lợi.
Được rồi, chúng ta hãy nói tiếp đi, cảm ơn Tiểu Thúy.
Tư Tiểu Hổ: "Tri Ý, cô có thấy Diệu Giác quay về phòng không?"
Tri Ý kết hợp dòng thời gian mà Tịch Dương vừa nói, tính toán một chút rồi lắc đầu: "Không, tôi cảm thấy mình ra ngoài hơi lâu, nên về trước."
"Xin tạm dừng," người chủ trì bất ngờ đứng dậy: "Vừa rồi có người mở khóa được một đạo cụ ẩn."
Cô lấy ra một tấm thẻ: "Là một hộp mật mã. Mọi người xem đoạn video này rồi mở hộp nhé."
Nói xong, cô đưa điện thoại cho người gần nhất là Tịch Dương.
"Vậy Tịch Dương giải đi," bạn cùng phòng của Tịch Dương sắp xếp chứng cứ trên bàn: "Chúng ta xem thử mấy chứng cứ này."
Tịch Dương: "Ừ."
Vừa rồi bị cuốn vào bầu không khí dối trá, Vu Dư Hạnh hơi căng thẳng. Lúc này mọi người bận rộn chuyện riêng, cậu mới dần bình tĩnh lại.
Ngoại trừ Tịch Dương và Vu Dư Hạnh, những người còn lại đều đi xem chứng cứ.
Vu Dư Hạnh thở dài một hơi, vô thức đặt tay lên cổ tay Tịch Dương.
"Căng thẳng chết đi được." Vu Dư Hạnh thì thầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!