Chương 15: Cá nhỏ của tôi

Dĩ nhiên là Vu Dư Hạnh cũng để ý, từ lúc bắt đầu chơi đến giờ, Tịch Dương vẫn luôn chẳng nói gì nhiều.

Cậu tưởng rằng Tịch Dương chơi game vốn dĩ là như thế, nhưng lúc này Hà Hữu Hữu hỏi vậy, rõ ràng là không phải.

Chỉ là Vu Dư Hạnh cũng không tiện hỏi, bầu không khí chẳng có gì bất thường, hơn nữa, cậu với Tịch Dương cũng chẳng thân thiết gì cho lắm.

Rất nhanh, Thái Tiểu Minh và Ngô Huy cũng rớt khỏi chế độ song đấu.

Gần như ngay khoảnh khắc vừa rớt xuống đất, Tịch Dương đã bấm ngay qua ải tiếp theo, liền mạch không gián đoạn.

Tổng cộng bốn ải, bọn họ phối hợp cũng không tệ, loại bỏ được tất cả đối thủ ghép cặp, cuối cùng đều trốn thoát khỏi nồi thành công.

Kết thúc ván đầu tiên, Lưu Xuyên liền thoát khỏi chế độ chờ.

"Xin lỗi mọi người, tôi phải đi trước, lớp trưởng tìm tôi có việc."

Có vẻ là thật sự có việc gấp, nói xong liền nhanh chóng thoát mạng.

Hà Hữu Hữu: "Vậy giờ sao? Gọi thêm người nữa hay chúng ta giải tán?"

Ngô Huy: "Vu Dư Hạnh, bên cậu còn ai không?"

Vu Dư Hạnh còn chưa trả lời, Tịch Dương đã mở miệng: "Tôi gọi."

Ngô Huy: "Thì ra Vu Dư Hạnh cậu cũng giỏi trò này vậy à."

Hà Hữu Hữu: "Cậu ấy cái gì mà chẳng giỏi."

Vu Dư Hạnh cười: "Trò này mới ra mình đã chơi rồi."

Ngô Huy: "Cùng với Lưu Xuyên à?"

Vu Dư Hạnh: "Ừ."

Ngô Huy: "Ồ~"

Hà Hữu Hữu: "Vu Dư Hạnh, găng tay đen của cậu ngầu ghê."

Vu Dư Hạnh: "Tháng trước đăng nhập nhận thưởng đấy, chắc các cậu cũng có mà?"

Hà Hữu Hữu: "Có có, vậy để tôi đeo."

Vu Dư Hạnh: "Được thôi."

Ngô Huy: "Thế tôi cũng đeo."

Thái Tiểu Minh: "Vậy tôi cũng đeo."

Hà Hữu Hữu: "Tịch Dương, cậu đeo không?"

Hà Hữu Hữu: "Tịch Dương?"

Tịch Dương lại chẳng trả lời.

Nhưng trên màn hình, tay Tịch Dương lóe sáng, hạt đậu nhỏ của hắn cũng đã đeo găng vào.

Nhưng không phải găng đen, mà là màu khác.

"Ha ha ha ha ha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!