Dĩ nhiên Tịch Dương không thể làm gì được với Vu Dư Hạnh, bởi vì cậu đã chuồn mất rồi.
Nhân lúc Tịch Dương không chú ý, cậu đã vội vàng lẻn đi.
Hoàng hôn buông xuống, người trên bãi biển càng lúc càng thưa. Ngôi sao mà vừa nãy Vu Dư Hạnh nhắc đến, giờ đã treo lơ lửng trên bầu trời.
Nó rất sáng, cũng rất to, trong bầu trời đêm rộng lớn, chỉ có một mình nó, trông có vẻ thật cô độc.
Vu Dư Hạnh rất thích trời đầy sao, đặc biệt là cảnh sao phủ kín cả bầu trời.
Không chỉ vì đẹp, không chỉ vì hiếm, mà còn vì cậu thích sự tưởng tượng vô hạn, và cả viễn cảnh xa xăm chưa biết.
Tên gọi ở nhà của Vu Dư Hạnh chính là "Tinh Tinh" — Vu Tinh Tinh.
Cậu rất thích cái tên này, chỉ là sau khi lớn lên, rất ít người gọi như thế nữa.
Khi quay về, đàn anh chỉ gọi một chiếc xe, lớn hơn buổi sáng một chút, định trước tiên đưa một vài người về trường Công nghiệp, rồi mới quay về trường của mình.
Hàng ngũ trước khi lên xe hơi lộn xộn, Tiểu Nghệ không ở bên cạnh Vu Dư Hạnh, Tịch Dương cũng không.
Nhưng vừa cầm chắc túi, Vu Dư Hạnh liền nhìn thấy Tiểu Nghệ đang chờ cậu ở cửa xe.
Vu Dư Hạnh không tự chủ được cắn môi, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để sắp xếp cho tên này ngồi cạnh Đình Đình.
Nhưng khi bước đến cửa xe, gặp ngay Tiểu Nghệ, cậu vẫn chưa nghĩ ra cách nào ổn thỏa.
Tịch Dương thì đã lên xe rồi, bên cạnh còn có Ngô Huy ngồi.
Ok, cũng được.
"Có chút buồn ngủ." Tiểu Nghệ đi phía trước Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh khẽ đáp: "Tôi cũng vậy."
Chỗ ngồi của Tịch Dương ở gần phía trước, lúc này không biết Ngô Huy đang nói gì với hắn, Ngô Huy cười đến nỗi mắt híp cả lại.
Rất nhanh, Tiểu Nghệ bước ngang qua chỗ Ngô Huy.
Ngay sau đó, Vu Dư Hạnh cũng chuẩn bị đi qua.
Đúng lúc cậu bước ngang, Ngô Huy bỗng đứng dậy, chen vào khoảng trống giữa Tiểu Nghệ và Vu Dư Hạnh.
Ngay giây sau, cổ tay của Vu Dư Hạnh bị nắm lấy.
Vu Dư Hạnh hít mạnh một hơi, cùng lúc đó, cậu bị Tịch Dương kéo vào trong ghế ngồi.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh, thậm chí không gây tiếng động nào.
Vu Dư Hạnh nghi hoặc nhìn Tịch Dương, Tịch Dương nói: "Đình Đình ở phía sau."
Vu Dư Hạnh ngẫm một hồi, mới buông một câu: "Cậu có thể nói trước cho tôi biết mà."
Tịch Dương cười: "Thế này không phải thú vị hơn sao?"
Vu Dư Hạnh cũng bật cười: "Được thôi." Thực sự cũng khá thú vị.
Còn có một chút k*ch th*ch.
Cũng có chút rung động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!