Chương 12: Thì ra chỉ có mình tôi là thật lòng

Chỉ thoáng dựa vào một chút, Vu Dư Hạnh liền rời đi.

Giống như vừa trêu chọc thành công một trò đùa nhỏ, cười hả hê đắc ý, bước đi nhanh, không thèm ngoảnh đầu lại.

Chỉ là con đường phía trước gập ghềnh quá, cậu suýt chút nữa ngã.

"Bên trong tối ghê."

Đi được mấy bước, Vu Dư Hạnh nói.

Quay đầu lại, không ngờ Tịch Dương vẫn còn đứng yên tại chỗ.

Vu Dư Hạnh hỏi: "Sao vậy?"

Tịch Dương xoa lòng bàn tay: "Không có gì, đi thôi."

Bên trong cuối cùng cũng có chút không khí "nhà ma" rồi.

Chỉ là vẫn y như cũ, vừa rẽ một cái liền có một con ma đột ngột xuất hiện, gào một tiếng rồi lại biến mất.

Nhạc nền cũng từ từ trở nên rùng rợn, phía trước một ánh đèn đỏ lập lòe, chập chờn chắn ngang lối đi, không nhìn rõ là gì.

Có tiếng phụ nữ vang lên: "Lại đây~ lại đây~" dụ dỗ họ tiến tới.

Tịch Dương và Vu Dư Hạnh hết sức ăn ý, đứng im không nhúc nhích.

Nói thật, có chút buồn cười.

"Á!"

"Á!"

Tiếng đầu tiên là Tịch Dương hét.

Tiếng thứ hai là Vu Dư Hạnh hét.

Vu Dư Hạnh: "......"

Vu Dư Hạnh: "Nhàm chán."

Tịch Dương: "Đi thôi, em trai."

Vu Dư Hạnh khẽ cười hừ: "Cái gì cơ?"

Tịch Dương có chút đắc ý: "Không phải vừa rồi gọi tôi là anh trai rồi à."

Vu Dư Hạnh: "Ai gọi cậu là anh trai hả?"

Tịch Dương: "Không thừa nhận?"

Vu Dư Hạnh: "Cậu nói cái gì vậy? Hử? Hử? Nghe không hiểu."

Hai người vừa nói vừa đi ngang qua con nữ quỷ, Tịch Dương còn rất thản nhiên hất bay chiếc khăn lụa đỏ mà nữ quỷ vung tới.

Nữ quỷ lưng buộc xích sắt: "......"

Vu Dư Hạnh: "Với lại, cậu có lớn tuổi hơn tôi không?"

Tịch Dương: "Tôi lớn hơn cậu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!