Chương 1: Cậu ta vừa đẹp trai vừa ngầu

Mặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt.

Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo.

Quả là một ngày nóng nực.

Vu Dư Hạnh cảm thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Cậu xách bốn túi đồ, nheo mắt nửa giây ở rìa bóng râm rồi mới quen dần với ánh sáng bên ngoài, bắt đầu đi về phía ký túc xá.

Đang là thời gian tập quân sự nên lúc ăn trưa trong căn tin quả thực rất khó tìm được chỗ ngồi nhanh chóng. Người người chen chúc, khiến căng tin trở nên ngột ngạt. Thực sự dễ khiến người ta mất kiên nhẫn.

Vu Dư Hạnh mấy hôm nay đã quen với việc gói đồ ăn mang đi, tiện thể cũng 'nuôi' ba ông bạn cùng phòng thành lười biếng, mỗi người chỉ buông một câu "như cậu là được" rồi ung dung về ký túc trước.

Tham gia trò chơi dựa vào vận khí, Vu Dư Hạnh gần như chưa bao giờ thắng. Suốt bảy ngày nay đấu kéo búa bao, cả bốn người trong phòng đều tham gia. Ấy vậy mà cậu thua đến tận bốn lần. Cũng vì cái vận khí xui xẻo đó, mà cậu phải đi mua đồ ăn trưa cho ba người còn lại.

Quá đáng!

Càng quá đáng hơn là rõ ràng sáng sớm phải dậy tập quân sự, vậy mà Vu Dư Hạnh vẫn không cưỡng lại được sức hút của việc chơi game. Cậu hôm qua còn chơi đến tận ba giờ sáng.

Giờ thì hay rồi, mệt đến mức mắt cũng sắp mở không nổi.

Cậu quyết định tự mua cho mình một cây xúc xích nướng.

Khu ký túc xá nam được xây trên một ngọn đồi thấp. Tòa ký túc xá của Vu Dư Hạnh, không may thay, lại ở ngay đỉnh dốc.

Cho nên mặc định là, Vu Dư Hạnh buộc phải xách bốn túi đồ ăn leo lên một đoạn dốc dài.

À, còn thêm một cây xúc xích nướng.

Nghĩ tới đây, Vu Dư Hạnh cắn mạnh một miếng.

Rồi thêm một miếng nữa, bên tai Vu Dư Hạnh dường như nghe thấy một cái tên.

Cậu ngẩng đầu, chú ý đến hai nam sinh phía sau bên phải.

"Đ* má, bá đạo thật!"

"Cũng là chỉ có cậu ta thôi, đến tao còn thấy phấn khích."

"Mới có mấy ngày mà, ai cũng biết đến cậu ta rồi."

"Mẹ kiếp, đẹp trai thế trời!!"

......

Vu Dư Hạnh không chắc bản thân có nghe nhầm không, miếng xúc xích trong miệng cậu mãi vẫn chưa cắn xuống.

Cho tận đến khi hai người kia đi ngang qua, đề tài từ chống đẩy chuyển sang "tàu hũ nghìn lớp trưa nay ngon thật", Vu Dư Hạnh mới nhai miếng xúc xích.

Không tệ ha, cậu cũng vừa gọi tàu hũ nghìn lớp.

Về đến ký túc, vừa mở cửa đã nghe một tràng tiếng la hét, như bước vào vườn khỉ.

Vu Dư Hạnh mặt mày khó ở đặt túi đồ lên bàn dài giữa phòng. Tiểu Nghệ – người ngồi gần cửa nhất – nhanh nhẹn lấy phần của mình, cười hí hửng ôm về chỗ.

Phần cuối cùng là của Lâm Khải Sâm, cậu ta chậm rãi rửa tay rồi mới qua lấy, còn ngáp một cái.

Cái người này tối qua cũng ngủ rất muộn. Cậu ta ngáp một cái y như lây, khiến Vu Dư Hạnh cũng tự nhiên ngáp theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!