Chương 347: (Vô Đề)

Mượn đà nhảy xuống khỏi bệ cửa, anh ta đá văng tên đàn ông đang ôm hai chân Tùy Thất ra.

Sau khi ngã xuống đất, gã lập tức lật người bò dậy định bỏ chạy, Tùy Thất quay người đá một cú thật đau vào hạ bộ gã.

Cô dồn toàn lực vào cú đá này, gã che hạ bộ, rên rỉ ngã xuống đất.

"Dám ra tay tàn độc với tao, nửa đời sau đi làm thái giám đi!"

Cô lại nện thêm một cú vào thái dương gã, đối phương lập tức trợn trắng mắt bất tỉnh.

Tả Thần giơ ngón cái lên: "Chị Tùy giỏi lắm."

Tùy Thất xua tay: "Cũng tạm."

Cô tìm một con d.a. o phay sắc bén từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân, c.h.ặ. t đứt dây thừng trên người hai đồng đội.

Tả Thần ôm Muội Bảo ngồi thẳng xuống đất, anh ta xoa cánh tay đau nhức, nói với Tùy Thất: "Chị Tùy mau qua đây để tôi dựa một lát, tôi ch. óng mặt quá, chân cũng mềm nhũn cả rồi."

Tùy Thất ngồi xuống trước mặt anh ta, để đối phương dựa vào tấm lưng không mấy rộng rãi của mình.

Cô chu đáo đợi Tả Thần nghỉ một lúc, mới lên tiếng hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy, sao lại bị người ta treo bên ngoài như bao tải thế này?"

"Ài, tôi chỉ nhớ là mình đang ngủ thôi, lúc tỉnh lại đã thấy mặt chị rồi." Anh ta nhỏ giọng c.h.ử. i thầm: "Chắc là bị người ta chơi xấu."

Anh ta ngẩng đầu khỏi lưng Tùy Thất: "Cậu Thẩm đâu rồi?"

Tùy Thất thành thật nói: "Đang tắm m.á. u chiến đấu ở dưới lầu."

Tả Thần sốt ruột: "Vậy chúng ta mau xuống giúp cậu Thẩm đi."

Tùy Thất kéo anh ta dựa lại vào lưng mình: "Liên Quyết cũng ở đó, anh nghỉ thêm một lát đi."

"Ồ, Liên thần cũng ở đó à."

Anh ta yên tâm rồi, vững vàng dựa vào người Tùy Thất, đưa tay vỗ lưng cô: "Tối qua tôi mơ thấy chị đến tìm chúng tôi đấy."

Tùy Thất mở danh sách vật tư: "Chúc mừng anh mơ được ước thấy."

Tả Thần cười khẽ hai tiếng: "Sao Muội Bảo nhà ta còn chưa tỉnh nhỉ, trong Kho Hàng Tuỳ Thân có t.h.u.ố. c gì dùng được không?"

Cô trả lời: "Đang tìm đây."

Lật tìm trong mục t.h.u.ố. c men một lúc lâu, cuối cùng Tùy Thất cũng tìm được một lọ t.h.u.ố. c xịt phục hồi ý thức, cô xem kỹ hướng dẫn sử dụng, sau khi xác nhận không có tác dụng phụ gì, mới xịt cho Muội Bảo.

Xịt không bao lâu, lông mi Muội Bảo đã khẽ run, cô nhóc tỉnh lại.

Tùy Thất nắm lấy tay Muội Bảo xoa bóp.

Muội Bảo nắm lại tay Tùy Thất, đôi mắt cong lên hình trăng khuyết bật cười: "Chị Tùy, chị đến rồi."

Cô áp má mình vào lòng bàn tay của Muội Bảo: "Đúng vậy, chị đến rồi."

Muội Bảo sờ đầu mình: "Sao em lại thấy hơi ch. óng mặt nhỉ, còn hơi yếu đi nữa."

Tả Thần dỗ cô nhóc: "Không sao, một lát là khỏe lại ngay thôi."

Tùy Thất ôm cô nhóc vào lòng: "Ngủ thêm một lúc nữa đi, ngủ dậy là khỏe rồi."

Muội Bảo gật đầu, tựa vào vai cô thiếp đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!